Ban đầu khi giao tiếp với mẹ ruột của nguyên thân, Thẩm Thúy chỉ có thể cố gắng bắt chước lời nói và hành động của nguyên thân. Nàng chỉ muốn bên nhà mẹ đẻ ít lui tới, nếu có sự thay đổi, cũng sẽ không khiến người ta hoài nghi như vậy.
Trước đó Trịnh thị còn cảm thấy khuê nữ dậy sớm giống như đổi thành người khác. Lúc này nhìn dáng vẻ không coi ai ra gì của nàng thì lại xóa bỏ nghi ngờ kia, lơ đễnh trả lời: "Tháng chạp trong nhà nhiều chuyện, cũng gần một tháng không gặp mặt con. Ngươi nha đầu này thật sự là đồ lười biếng thành tinh, lão nương không rảnh thăm con, con cũng không biết đường về nhà mẹ đẻ rồi sao?"
Thẩm Thúy cười không nói tiếp, mời các nàng đi vào trong phòng.
Trong thôn gió lớn, nguyên thân lười biếng thành tính, sau khi đuổi Mục Vân Xuyên đi, chưa từng làm việc nhà. Sau khi Thẩm Thúy xuyên qua cũng là vừa khỏi bệnh, cho nên đã rất lâu rồi chưa từng thu dọn phòng ốc, đồ đạc trong phòng phủ kín một lớp bụi dày khắp nơi.
Trịnh thị và Lý thị đều nhìn nàng lớn lên, không cảm thấy kinh ngạc lắm, không vào nhà khách ngồi mà trực tiếp đi vào nhà chính.
Trong nhà chính, Mục Nhị Bàn ăn no uống đủ đã ngủ say.
Giữa ban ngày ban mặt, đứa nhỏ lớn như vậy còn ngủ trên giường đất, nói ra cũng rất xấu hộ.
Nhưng Trịnh thị không nghĩ gì, nghe được tiếng ngáy của Mục Nhị Bàn, mặt mũi Trịnh thị vốn hơi hung ác lập tức cười tươi, ngồi xuống bên cạnh Mục Nhị Bàn, mặt mũi hiền lành dịch chăn cho nó, lại vuốt mặt béo của nó một hồi lâu, mới hạ giọng nói: "Nhị Bàn nhà ta chính là nhìn phúc tướng lại phúc hậu, ta làm sao cũng không nhìn đủ. Không giống Đại Lang Mục gia bọn họ, gầy đến mức mặt không có nổi hai lạng thịt, nhìn đã không thấy vui vẻ gì."
Thẩm Thúy nghẹn lời.
Trong những nhân vật trong nguyên tác này, có thể cảm thấy Mục Nhị Bàn tốt hơn Mục Vân Xuyên, có lẽ cũng chỉ có hai mẹ con Trịnh thị và nguyên thân.
Thẩm Thúy sợ để Trịnh thị nhìn ra mình không ổn, bèn đi phòng nhỏ ngâm nước nóng pha trà, hạ quyết tâm lừa gạt chuyện hôm nay trước.
Trong gian phòng khách, Lý thị thật sự nhìn thấy những nơi bẩn thỉu mà không chịu nổi, tìm khăn lau ném ở trong góc, bắt đầu dọn dẹp.
Đợi đến khi Thẩm Thúy pha trà ra khỏi phòng, liền thấy Lý thị đã lau bàn xong.
Trong lòng nàng đã xấu hổ không chịu nổi, nhưng vò mẻ không sợ bể, còn giả vờ lơ đễnh, buông hai bát trà thô nói: "Nương uống trà, tiểu tẩu tử cũng đừng bận việc nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút."
Tiểu cô lười thành tính, Lý thị đã sớm không trách được, đến giúp thu thập cũng không phải một hai lần, ngược lại lần đầu tiên được chén trà nóng, lại còn có chút được sủng mà lo sợ không dám nhận, chỉ theo bản năng nhìn Trịnh thị.
Trịnh thị liếc nàng ấy một cái, tức giận nói: "Thúy Hoa bảo con nghỉ thì nghỉ đi, nhìn ta làm gì?"
Lý thị ở dưới tay mẹ chồng cúi đầu làm việc nhiều năm, bị mắng trước mặt tiểu cô cũng là chuyện thường ngày, cho nên không có gì không vui, chỉ mím môi cười cười, ngồi vào bên cạnh Trịnh thị không nói chuyện.
Trịnh thị lại quay đầu nhìn Thẩm Thúy, đối với con gái ruột của mình, Trịnh thị bất giác ôn hòa vài phần, đi thẳng vào vấn đề nói: "Con của ta, con không phải hỏi nương tìm con có chuyện gì sao? Nương nói cho con nghe chuyện vui này! Con đã gặp phải một chuyện cực kỳ tốt!"
Không phải là đến xúi mình đi gây rắc rối cho Mục Vân Xuyên là được, Thẩm Thúy hơi bình tĩnh, vừa bưng chén trà lên chậm rãi uống, vừa hỏi: "Chuyện gì tốt?"
"Tất nhiên là chuyện tốt tái giá rồi!"
"Phốc —— "
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



