Liễu Phong giọng đầy vẻ phấn chấn đưa chuyện: "À, nói tiếp nhé. Tam điện hạ trốn ra ngoài xong liền lao thẳng đến Luân Hồi Đài! Nghe nói hắn định xông vào Luân Hồi Kính để tìm cho ra chuyển thế của phàm nữ kia."
"Cũng may Tiên quân trấn giữ Luân Hồi Đài phản ứng nhanh, không để hắn xông vào. Thiên Đế biết chuyện thì nổi trận lôi đình, hiện đang phải tiên binh lùng sục hắn khắp Thiên giới đấy."
Vạn Quân nghe xong, nhạt nhẽo thốt lên: "Tự tìm phiền não."
Lâm Bộ Phù khẽ đung đưa thân kiếm. Liễu Phong liếc mắt liền hiểu ý, cười nói: "Vẫn chưa hết đâu! Nghe nói Tam điện hạ trốn rất kỹ, ngay cả các vị điện hạ khác cũng đang giúp sức tìm kiếm."
"Đúng rồi, Thiên Đế còn bảo ta tới hỏi ngươi, liệu có thể giúp một tay không? Dù sao năng lực cảm ứng của Kiếm Tôn ngươi, khắp Thiên giới không ai sánh kịp."
Vạn Quân mắt chẳng thèm nâng: "Bản tôn không rảnh."
Liễu Phong nhún vai: "Ta biết ngay mà."
Tán hươu tán vượn xong, Liễu Phong quét sạch đĩa linh quả trên bàn rồi phủi mông bỏ chạy.
Lâm Bộ Phù vốn chỉ xem chuyện này như chuyện phiếm, không hề để tâm. Ngày hôm sau, thừa dịp Vạn Quân đang đả tọa trong điện, hắn tự mình lên ra sân luyện tập phi hành. Đang lúc bay lượn vòng vèo có chút xiêu vẹo, trước cửa viện đột nhiên có một bóng người vụt qua.
Lâm Bộ Phù giật mình, linh khí tản mác, "lạch cạch" một tiếng ngã lăn trên mặt đất. Ngẩng đầu nhìn lại, hóa ra là Minh Huyền Diệp mặt mày đầy vẻ chật vật!
Y phục hắn dính đầy cỏ rác, đầu tóc rối bời, đang khom lưng định trốn sau hòn non bộ, không ngờ lại chạm mặt thanh kiếm trên đất, cả người cứng đờ lại. Một người một kiếm đối diện hồi lâu, cảnh tượng quái dị không tả.
Minh Huyền Diệp nhanh chóng phản ứng lại, đây là phủ đệ của Vạn Quân Tiên Tôn, có thể tùy ý dạo chơi chắc chắn là được Tiên Tôn cho phép, thanh kiếm này nhất định là kiếm của ngài ấy. Hắn kinh hãi trong lòng, định ra tay bắt lấy nó.
Lâm Bộ Phù theo bản năng bỏ chạy, thân kiếm "vèo" một cái lùi về sau, xoay mình lao thẳng vào trong điện.
Trong điện, Vạn Quân vừa mở mắt đã cảm nhận được linh khí trong sân loạn động. Thân hình y chợt lóe, nháy mắt đã xuất hiện ở cửa, vừa vặn gặp thanh kiếm đang hớt hải chạy tới cùng Minh Huyền Diệp phía sau.
Vạn Quân giơ tay ngăn lại, để thanh kiếm trốn sau lưng mình, vạt áo màu ngân bạch lướt qua mặt đất, một luồng hàn khí áp bách tức khắc lan tỏa. Y cau mày nhìn về phía Minh Huyền Diệp, ngữ khí không chút hơi ấm: "Tam điện hạ tự ý xông vào phủ của bản tôn, còn truy đuổi kiếm của bản tôn, ý gì đây?"
Minh Huyền Diệp dứt khoát nghiến răng: "Tiên Tôn, ta biết ngài sẽ không giúp phụ hoàng bắt ta, nhưng cầu xin ngài đừng giao ta ra! Ta chỉ muốn tìm chuyển thế của A Chỉ."
"Ta muốn trốn ở đây một thời gian, chờ tìm thấy chuyển thế của nàng ta sẽ đi ngay, tuyệt không phiền lụy đến ngài!"
Vạn Quân không nói lời nào, chỉ nhìn hắn. Cái lạnh lẽo trong ánh mắt khiến sống lưng Minh Huyền Diệp đẫm mồ hôi. Vạn Quân mở lời, chỉ là lời nói chẳng mấy êm tai:
"Đường đường là hoàng tử của Thiên Đế, cư nhiên vì một phàm nữ mà gây náo loạn như thế, trách nhiệm và giáo dưỡng của ngươi bị chó ăn mất rồi sao?"
Minh Huyền Diệp mặt đỏ gay nhưng không dám phản bác. Vạn Quân nói là sự thật, nhưng hắn không khống chế được bản thân. Hắn nắm chặt nắm đấm, giọng khàn đặc: "Tiên Tôn không hiểu đâu, A Chỉ đối với ta rất khác biệt..."
"Bản tôn không cần hiểu." Vạn Quân cắt ngang, "Nhưng phủ đệ của bản tôn không phải nơi để ngươi trốn nợ. Xét thấy thân phận của ngươi, bản tôn nể mặt mà cho ngươi một cơ hội, lập tức rời khỏi đây."
Minh Huyền Diệp cuống cuồng định bước lên một bước nhưng bị linh khí của Vạn Quân chặn lại: "Tiên Tôn! Cầu xin ngài! Chỉ cần để ta trốn đến khi tìm thấy A Chỉ, ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài!"
"Bên ngoài đều là truy binh bắt ta, chỉ có nơi này họ mới không dám bước vào."
Vạn Quân mí mắt chẳng buồn nâng, đầu ngón tay ngưng tụ một sợi linh khí, nhẹ nhàng đẩy một cái đã khiến Minh Huyền Diệp phải lùi lại hai bước: "Nơi của bản tôn không dung cho ngươi mặc cả."
Minh Huyền Diệp nhìn góc nghiêng lạnh lùng của y, biết có cầu xin cũng vô ích, môi mấp máy rồi cuối cùng không nói gì thêm, chỉ hành lễ thật sâu, xoay người lảo đảo rời đi.
Chờ đến khi cửa viện hoàn toàn không còn động tĩnh, Lâm Bộ Phù mới điều khiển thân kiếm "bay" đến bên cạnh Vạn Quân, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay y, ý muốn hỏi: "Cứ thế để hắn đi sao?"
Vạn Quân cúi đầu nhìn nó, chỉnh lại cái nơ con bướm bị lệch trên chuôi kiếm, ngữ khí vẫn bình thản: "Phiền phức."
Lâm Bộ Phù: "..." Quả nhiên là một người sợ phiền phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)