Bất quá, vị Tam điện hạ này ra ngoài trong cảnh cùng đường bí lối, chắc cũng chẳng trốn được bao lâu.
Quả nhiên, chưa đầy nửa canh giờ sau đã thấy Mặc Thủy hớt hải chạy vào:
"Tiên Tôn! Bên ngoài xảy ra chuyện rồi, Tam điện hạ bị tiên binh chặn lại bên bờ Linh Khê, ngài ấy nhất quyết không chịu trói, đã rút kiếm giao tranh với tiên binh rồi!"
Vạn Quân: "..."
Nơi này của y có phải Hình Pháp Ty đâu, sao cứ từng đứa một chạy tới thông tri cho y làm gì?
Tiếp đó là việc Thiên Đế hiện thân, đích thân ra tay bắt giữ Minh Huyền Diệp. Còn kết quả xử lý ra sao thì không ai rõ. Dẫu sao cũng là con trai ruột, chắc chắn không đến mức lấy mạng. Sau một hồi náo nhiệt ngắn ngủi, ngày tháng lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.
Ngày hôm ấy, Vạn Quân đang đả tọa trong điện, Lâm Bộ Phù đang nép bên cạnh y sưởi nắng, đột nhiên một luồng khí lưu mãnh liệt từ trong linh hạch bùng nổ! Hắn chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, vầng sáng quanh thân kiếm càng lúc càng thịnh, ngay cả ý thức cũng nóng rực lên. Hắn theo bản năng nương theo sức kéo của luồng lực lượng kia, bên tai vang lên một tiếng vỡ vụn khe khẽ. Đến khi mở mắt ra, hắn đã ngã thẳng vào một lồng ngực mang theo hương lạnh.
Vạn Quân đang đả tọa chợt thấy linh khí bên cạnh biến động dữ dội liền đột ngột mở mắt, chỉ thấy một đạo bạch quang bùng nổ, ngay sau đó là một thiếu niên trần trụi ngã thẳng vào lòng mình. Tóc đen chấm eo, dung mạo tinh xảo, mày ngài thanh thoát, da thịt mịn màng tựa như loại noãn ngọc thượng hạng nhất.
Đồng tử Vạn Quân co rút, cả người cứng đờ, gần như là bản năng giơ tay đẩy mạnh người ra! Thiếu niên ngã xuống giường, đau đớn kêu lên một tiếng. Bàn tay Vạn Quân buông thống bên sườn vẫn còn lưu lại xúc cảm mịn màng trong thoáng chốc ấy, ngay cả đầu ngón tay cũng run lên vì nóng rực.
Lâm Bộ Phù luống cuống tay chân bọc lấy lớp y phục rộng thùng thình. Vì không đúng kích cỡ nên bộ đồ quá lớn, lỏng lẻo đến mức nếu không giữ chặt thì sẽ lộ ra nửa khuôn ngực. Hai người nhất thời đều đứng sững tại chỗ, không biết nên nói gì cho phải. Lâm Bộ Phù kéo lại vạt áo rộng, khẽ mở miệng định phá tan bầu không khí ngột ngạt: "Cái đó..."
Vạn Quân đột ngột xoay người bước ra ngoài điện, giọng nói lạnh lùng cứng nhắc: "Ta đi bảo người lấy cho ngươi bộ y phục vừa vặn, ngươi ở đây đừng chạy lung tung."
Lâm Bộ Phù khô khốc đáp một tiếng "Vâng", nhìn bóng lưng y đi ra ngoài, không nhịn được mà sờ sờ vành tai đang nóng lên.
Lúc còn là kiếm thì quấy rầy thế nào cũng tự nhiên, đột nhiên hóa hình, trái lại chẳng biết nên đối đãi với đối phương ra sao. Hắn nhích người về phía mép sập, nhớ lại lúc ngã vào lòng Vạn Quân, lồng ngực ấy vừa mang hương lạnh, vừa rắn chắc vô cùng. Lâm Bộ Phù cảm thán, nhìn qua đã thấy thân hình rất cường tráng. (Ủa tưởng lúc tắm thấy hết rồi mà ta )
Ngoài điện, Vạn Quân vừa bước ra khỏi cửa điện, lỗ tai đã không tự chủ được mà đỏ bừng lên. Y giơ tay ấn ấn vành tai, ý đồ ép xuống cái nóng rực ấy. Đều là nam tử, nhìn thấy thì đã sao? Nhưng y sống vạn năm nay, ngoại trừ bản thân mình, chưa từng chạm vào thân thể người khác ở khoảng cách gần như thế. Lúc nãy khi đẩy người đi, đầu ngón tay vô tình ấn lên bắp đùi mịn màng của thiếu niên, xúc cảm mềm mại như bông, giờ nghĩ lại vẫn khiến tim y khẽ run rẩy.
Sao lại có người có thể mềm mại đến thế? Chẳng có chút khí khái nam tử nào cả!
"Tiên Tôn?" Mặc Thủy đứng canh ngoài điện thấy ngài đứng bất động liền nghi hoặc gọi một tiếng.
Vạn Quân sực tỉnh: "Đi lấy một bộ y phục thiếu niên vừa vặn tới đây."
Mặc Thủy ngẩn người: "Chẳng hay kích cỡ thế nào ạ?"
Vạn Quân thoáng khựng lại, cái này hắn thực sự không rõ, hắn hồi tưởng lại thân hình đối phương: "Chiều cao tầm đến cằm của bản tôn, rất gầy."
Mặc Thủy: "..."
Thôi được, ít nhất cũng biết là vóc dáng thế nào. Nhưng chẳng hiểu Tiên Tôn đột nhiên lấy y phục thiếu niên làm gì? Ngài đâu có mặc vừa. Mặc Thủy không dám hỏi nhiều, khom người vâng mệnh rồi nhanh chân rời đi. Chẳng mấy chốc, Mặc Thủy đã bưng một bộ y phục màu nguyệt bạch quay lại, chất liệu là vân cẩm, thêu vân văn li ti, chính là loại vải Vạn Quân thường dùng. Hắn không biết Tiên Tôn dùng y phục làm gì, đành lấy loại vải ngài hay mặc nhất.
Vạn Quân nhận lấy y phục, không cho Mặc Thủy đi theo mà đi thẳng vào trong điện, tay sau đóng chặt cửa. Mặc Thủy đứng dưới hành lang, nghi hoặc gãi đầu. Tiên Tôn hôm nay lạ lùng thật.
Trong điện, Vạn Quân đưa y phục qua: "Thay đi."
Lâm Bộ Phù nhận lấy, cúi đầu nhìn áo ngoài xộc xệch trên người, giơ tay định cởi ra. Dư quang của Vạn Quân thoáng thấy bờ vai trắng nõn vừa lộ ra một góc, đồng tử sực co rút, lập tức xoay người đưa lưng về phía hắn: "Ta ra ngoài đợi ngươi."
Cánh tay đang kéo y phục của Lâm Bộ Phù khựng lại, ngẩn ra vài giây mới phản ứng kịp. Y đây là đang tránh mặt sao? Đều là nam nhân với nhau, có gì mà phải tránh mặt? Thân thể ai mà chẳng như nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

