Lại có một hạng người, tu vi không cao nhưng có cống hiến trọng đại, công đức trên người cực cao cũng được xếp vào hàng "Tiên lại" hoặc "Tiên quân", do Thiên đạo giáng nhiệm hoặc Thiên Đế sắc phong. Loại người này, dẫu tu vi không cao nhưng kẻ bình thường không dám đắc tội, bởi đắc tội sẽ bị phản phệ, chịu thiên phạt. Người tu tiên sợ nhất chính là phản phệ, chỉ cần dính một chút, tu vi cả đời sẽ tan thành mây khói.
Tu luyện ở Thiên giới chia làm hai hệ thống: Pháp tu và Võ tu. Pháp tu thiện dùng phù chú, thuật pháp, có thể hô mưa gọi gió, đa phần làm văn chức. Võ tu tinh thông đao kiếm, thể thuật, cận chiến vô địch, phần lớn là binh tướng. Quan hệ giữa hai bên rất vi diệu, bề ngoài thì ngang hàng nhưng thực tế ở cùng giai cấp, Võ tu luôn ở vị thế cao hơn, bởi khi tam giới khai chiến, kẻ xông pha tuyến đầu đa phần đều là Võ tu.
Và Vạn Quân chính là tồn tại đứng đầu Võ tu Thiên giới, đây cũng là lý do giúp y dù mang danh "Kiếm Tôn" vẫn dám đối với Thiên Đế "nghe chiếu không nghe tuyên" (nhận lệnh nhưng không cần vào chầu).
Trong hàng tiên nhân lại phân ra Tiên thiên và Hậu thiên. Tiên thiên chính là "con ông cháu cha", từ trong bụng mẹ đã mang tiên căn, sinh ra đã có tiên tịch, chiếm giữ những linh địa trù phú nhất, vạch xuất phát cao nhất. Còn Hậu thiên thì rất tạp nham, có kẻ từ phàm giới trải qua cửu tử nhất sinh độ kiếp phi thăng, có kẻ từ Yêu giới tu thành nhân thân rồi vượt qua lôi kiếp, lại có kẻ giống Lâm Bộ Phù, nhờ vật báu sinh linh tu thành khí linh.
Giữa họ tồn tại một chuỗi kỳ thị: Tiên thiên coi thường Hậu thiên vì cho rằng họ "căn cơ tạp nham", "đầy mùi trần tục". Còn Khí linh, Thú linh thuộc hạng "vật thể hóa hình" thì xếp ở cuối cùng, ngay cả Hậu thiên tiên nhân cũng có kẻ cho rằng họ chẳng qua là đồ vật thành tinh, không tính là chân tiên. Giống như các thế gia hào môn lâu đời khinh miệt những kẻ giàu xổi mới nổi vậy, nơi nào cũng có sự phân biệt đối xử.
Vậy tại sao Vạn Quân cũng là kẻ từ hạ giới phi thăng mà lại được nhiều người sùng bái đến thế? Vạn Quân là một ngoại lệ, ngàn vạn năm qua mới xuất hiện một Vạn Quân Tiên Tôn. Y lấy sát phạt chứng đạo, giết chóc vô số nhưng nghe nói chưa từng giết nhầm một người tốt nào. Điều này khó mà kiểm chứng, vì thông thường kẻ sát sinh dẫu giết người xấu cũng là tạo sát nghiệp, không bị vận rủi đeo bám đã là tốt rồi, nói gì đến công đức.
Nhưng Vạn Quân rất thần kỳ, dù đầy mình sát khí, tay nhuốm máu tươi nhưng trên người không hề có một chút trọc khí nào. Chỉ có một khả năng: Giết một người mà không tổn đức hạnh, trừ phi kẻ bị giết là kẻ đại gian đại ác. Nhưng thế gian làm gì có nhiều kẻ đại ác đến thế, kẻ xấu đến đâu cũng có một mặt thiện lương, chỉ cần có một chút thiện lương mà bị giết thì người giết vẫn tổn công đức. Vạn Quân lấy sát chứng đạo mà không hề có uế khí, cứ như thể mọi kẻ đại ác trên thế gian đều chạy đến để y giết vậy.
Người Thiên giới nhất trí cho rằng y là một vị thượng cổ đại thần nào đó chuyển thế, nên không thể không cung phụng, sùng bái. Hơn nữa, dẫu không phải đại thần chuyển thế thì Vạn Quân cũng là kẻ họ không thể đắc tội. Chuyện chuyển thế có thể là giả, nhưng thanh kiếm trong tay y là thật.
Lại qua hơn một tháng, khi Lâm Bộ Phù đang nỗ lực hấp thu linh khí bên cạnh Vạn Quân.
Trong điện chỉ còn lại hai người một kiếm, Vạn Quân nhìn về phía Liễu Phong, ngữ khí bình đạm: "Ngươi lại tới làm gì?"
Liễu Phong cũng chẳng khách sáo, ngồi phịch xuống sập gụ bên cạnh, vớ lấy quả linh trên bàn cắn một miếng thật lớn, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên thân kiếm đang "lơ lửng" bên cạnh.
Hắn nhướng mày: "Chà, mới bấy nhiêu lâu mà đã có thể tự chủ hấp thu linh khí? Thiên phú của thanh kiếm này của ngươi khá thật đấy!"
Vạn Quân không tiếp lời, chỉ dùng ánh mắt thúc giục hắn nói vào chính sự.
Liễu Phong ho nhẹ một tiếng, xích lại gần hạ thấp giọng, vẻ mặt thần thần bí bí: "Nói cho ngươi hay, hai ngày nay Thiên giới xảy ra đại sự rồi."
Nói xong liền dừng lại, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Vạn Quân, chờ y truy vấn. Vạn Quân nâng chén trà nhấp một ngụm, mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên.
Liễu Phong thấy mất hứng, bĩu môi: "Nói chuyện với ngươi thật chẳng có vị gì. Chuyện là phàm nữ mà Tam điện hạ mang về dạo trước chẳng phải đã đưa đi luân hồi sao? Tam điện hạ bị cấm túc, hai ngày trước thế mà thừa lúc người ta không chú ý mà bỏ trốn rồi!"
Vạn Quân vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu tình. Dù sao cũng là gia sự ( gia đình ) của Thiên Đế, y không có hứng thú.
Lâm Bộ Phù ngược lại rất mực quan tâm, cuộc sống khô khan khó khăn lắm mới có chút lạc thú, hắn vẫn muốn nghe tiếp. Hắn điều khiển thân kiếm "bay" đến bên chân Liễu Phong, lại nhẹ nhàng chạm vào ống quần hắn, như thể đang thúc giục nói tiếp.
Liễu Phong cúi đầu thấy hành động nhỏ này thì bật cười, ngồi xổm xuống chọc chọc vào cái nơ con bướm trên chuôi kiếm: "Tiểu gia hỏa này cũng muốn nghe sao?"
Vạn Quân thấy động tác của hắn, nhíu mày: "Ngươi đừng chạm vào nó."
Liễu Phong bĩu môi, như để trả đũa, đầu ngón tay lại nhẹ nhàng chọc thêm cái nữa.
Vạn Quân: "..."
Lâm Bộ Phù chạm chạm hắn, giục hắn mau nói đoạn tiếp theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
