Cô khẽ lắc đầu, ném hết mớ suy nghĩ lộn xộn vớ vẩn kia ra khỏi đầu, rồi móc điện thoại từ trong túi ra.
"Cậu chụp hộ tớ bức ảnh với, tớ muốn up lên Vòng bạn bè " Cô đưa điện thoại cho Cao Nhược Tịch.
Cao Nhược Tịch nhận lấy máy, lập tức bật chế độ "phó nháy", híp một bên mắt lại căn góc: "Miên Đường, nay cậu mặc bộ váy này xinh cực. Qua kia đứng đi, chỗ đó hắt sáng đẹp lắm."
Nghe vậy, Kha Miên Đường đứng dậy bước về phía cửa sổ.
Ánh đèn trong nhà hàng mang sắc vàng ấm áp, lọt qua những khe lưới gỗ trên trần nhà rọi xuống, mạ lên gương mặt cô một lớp sáng dịu dàng.
Cô hơi nghiêng người, một tay buông thõng tự nhiên bên hông, tay kia vuốt nhẹ những lọn tóc lòa xòa ra sau tai.
Vạt váy màu hồng nhạt mơn trớn ngay trên đầu gối, khoe trọn đôi chân mềm mại, mướt mát.
Cô không hề cố tình tạo dáng, nhưng đường cong cơ thể thì lại đẹp đến mức hoàn hảo.
Thiết kế chít eo tôn lên vòng eo thon gọn nhỏ nhắn tưởng chừng như chỉ ôm trọn trong một vòng tay, đôi chân thẳng tắp, thanh mảnh lấp ló dưới tà váy.
Cao Nhược Tịch chụp liền mấy tấm, tấm nào cũng đẹp đến mức không nỡ xóa.
Cuối cùng, cô nàng chọn tới chọn lui một lúc lâu mới đưa trả điện thoại: "Cậu xem đi, xuất sắc luôn. Tấm này mà đăng lên thì kiểu gì lượt thích cũng vượt mốc trăm cho xem."
Kha Miên Đường lướt xem một lượt, chọn ra bức ảnh ưng ý nhất rồi đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội, đính kèm một biểu tượng sushi và ấn đăng.
Bài vừa lên chưa đầy một phút, điện thoại đã bắt đầu rung bần bật, lượt thích và bình luận nhảy liên tục.
Nhìn những cái tên hoàn toàn xa lạ kia, Kha Miên Đường chợt thấy hơi ngẩn ngơ.
Trong danh sách bạn bè của nguyên chủ chứa đến quá nửa giới tài phiệt của thành phố Lăng Châu, toàn là những gia tộc có gia thế lẫy lừng.
Cô chẳng quen biết ai trong số họ, nhưng họ lại đang dùng đủ mọi cách để thể hiện sự quan tâm dành cho "Kha Miên Đường".
Cô vừa định đặt điện thoại xuống thì màn hình lại sáng lên.
Tin nhắn của Vinh Thiệp nhảy ra: [Đồ vô tâm, cả ngày trời cũng không biết nhắn lấy một tin cho anh.]
Nhìn dòng chữ kia, khóe môi Kha Miên Đường bất giác cong lên, đến lúc nhận ra phản ứng của mình, cô mới vội vàng ngừng cười.
Cô bĩu môi, gõ chữ thoăn thoắt: [Anh cũng có liên lạc với em đâu.]
Gửi xong, cô nhìn chằm chằm vào màn hình đợi vài giây.
Đối phương đang nhập…
Một lát sau, lại dừng.
Rồi điện thoại rung lên.
Cuộc gọi đến: Vinh Thiệp.
Nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, vành tai Kha Miên Đường hơi nóng ran.
Nghe tiếng điện thoại, hai cô bạn cùng phòng lập tức ngoái sang nhìn.
"Nghe máy đi kìa." Cao Nhược Tịch nháy mắt trêu chọc.
Kha Miên Đường hắng giọng, vừa định đứng dậy ra ngoài nghe thì Cao Nhược Tịch và Thôi Lị Na đã đồng loạt quay lưng lại với cô.
Động tác của hai người vô cùng đều đặn, y như hai chú chim cánh cụt đang ngồi xếp hàng, thậm chí còn tự giác đưa tay lên bịt kín tai.
Kha Miên Đường phì cười, sau đó bấm nút nhận cuộc gọi, áp điện thoại lên tai: "Alo."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm khàn của Vinh Thiệp: "Đồ Nhật ngon không?"
"Cũng tạm ạ." Kha Miên Đường ngẫm nghĩ một chút, quyết định nuốt lại câu "Không ngon bằng món anh đưa em đi ăn", nói thế thì giống làm nũng quá.
Nhưng người ở đầu dây bên kia dường như đã nghe ra ẩn ý từ hai chữ "cũng tạm" của cô, anh khẽ bật cười.
Đôi má Kha Miên Đường ửng hồng, cô hơi chu môi, hờn dỗi trách: "Anh cười cái gì chứ."
Vinh Thiệp ngừng cười: "Vì bạn gái anh đáng yêu quá."
Kha Miên Đường cắn môi, tim đập thình thịch như gõ trống trong lồng ngực, ngượng ngùng đến mức hàng mi cứ run rẩy liên hồi.
Lại bị một câu nói của anh nắm thóp rồi.
"Tối nay qua chỗ anh nhé?" Anh hỏi bâng quơ.
Kha Miên Đường nhớ tới lịch trình ngày mai: "Ngày mai em có giải đua ngựa."
"Ừm."
"Nên phải dậy sớm."
"Vậy thôi." Giọng anh cố tình ép xuống cho thật bình thản, nhưng không hiểu sao Kha Miên Đường lại nghe ra chút miễn cưỡng trong đó.
Cô còn chưa kịp nghĩ nhiều thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng người nói chuyện loáng thoáng, có vẻ như đang nhắc nhở anh về cuộc họp tiếp theo.
"Anh đi làm việc tiếp đi." Kha Miên Đường vội nói.
"Ừm." Nhưng Vinh Thiệp không cúp máy.
Kha Miên Đường cũng vậy.
Cả hai cứ thế im lặng, cách nhau một chiếc điện thoại.
"Vinh Thiệp này, anh… đừng thức khuya quá nhé." Cô dặn dò bâng quơ, không muốn tỏ ra mình quá để tâm.
"Được." Cuộc gọi kết thúc, để lại một tiếng tút ngắt máy.
Kha Miên Đường hạ điện thoại xuống, màn hình vẫn đang sáng.
Một thông báo nhận tiền mới hiển thị: 52.000 tệ, phần ghi chú chỉ vỏn vẹn một chữ: “Ngoan".
Cô nhìn chằm chằm vào chữ "ngoan" ấy một lúc, khóe môi lại bất giác cong lên, rồi vội vàng mím chặt lại.
"Miên Đường ơi ~" Giọng Cao Nhược Tịch vang lên từ phía sau, cố tình nặn ra cái giọng õng ẹo chảy nước: "Tụi này quay người lại được chưa vậy, người ta mỏi cổ lắm rồi nè ~"
Kha Miên Đường vội vàng tắt màn hình.
Vết ửng đỏ trên mặt cô vẫn chưa phai hết, lan xuống tận cằm tạo thành một tầng phấn hồng nhạt.
"Hai cậu quay lại đi." Cô ra vẻ đứng đắn nghiêm túc.
Hai cô bạn cùng phòng quay sang, nhìn gương mặt đỏ bừng của cô rồi đồng loạt nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Wow " Thôi Lị Na bụm miệng cười: "Miên Đường à, mặt cậu đỏ lựng luôn kìa."
"Do ánh sáng đấy."
"Tai cậu cũng đỏ nữa."
"Tại nóng thôi."
"Người ta mới 'alo' một tiếng mà tai cậu đã 'nóng' thành thế này rồi á hả?"
Bị trêu chọc đến mức mặt đỏ tía tai, Kha Miên Đường vớ lấy túi xách đi thẳng ra ngoài: "Không ăn nữa, không ăn nữa, về trường thôi."
Phía sau cô nhanh chóng vang lên những tràng cười lanh lảnh.
Bước ra khỏi quán ăn Nhật, gió đêm lướt qua phả vào mặt, mang theo hơi ẩm se lạnh của những ngày chớm thu.
Đã là cuối tháng Tám, ban ngày ở thành phố Lăng Châu trời vẫn nóng như đổ lửa, nhưng đến tối nhiệt độ đã hạ xuống đáng kể.
Kha Miên Đường ngẩng đầu nhìn trời.
Tình trạng ô nhiễm ánh sáng ở trung tâm thành phố quá nghiêm trọng, ánh đèn neon nhuộm những tầng mây thành một màu cam đỏ mờ ảo, chẳng nhìn thấy được mấy ngôi sao.
Thế nhưng hôm nay tâm trạng của cô lại tốt lạ thường.
Đường về ký túc xá phải đi ngang qua trung tâm cưỡi ngựa, bước chân Kha Miên Đường chợt khựng lại.
Ngày mai có giải thi đấu, tối nay có nên vào khởi động một chút không nhỉ?
Lần này là giải thi đấu đồng đội, và cô là một trong các thành viên.
Cô không giống nguyên chủ.
Điểm môn cưỡi ngựa của nguyên chủ rất bình thường, thuộc dạng tầm trung, không tới mức làm kỳ đà cản mũi nhưng cũng chẳng thể tỏa sáng được.
Nhưng ở thế giới thực, cô đã học cưỡi ngựa ròng rã 12 năm trời, từ tiểu học lên tới tận cấp ba, mỗi tuần ba buổi bất kể nắng mưa.
Đó là một trong số ít những môn mà cô tự tin là mình thực sự giỏi.
Ở trước cửa trung tâm cưỡi ngựa có một bóng dáng quen thuộc đang đứng.
Hà Nhã Âm tựa lưng vào khung cửa, tay cầm ly cà phê Americano.
Thấy Kha Miên Đường đứng đó, khóe môi cô ta nhếch lên: "Cô Kha, trùng hợp thật đấy. Ngày mai cố lên nhé.”
Kha Miên Đường dừng bước, nhìn cô ta.
Hà Nhã Âm uống thêm ngụm cà phê, chiếc ly che khuất nửa dưới khuôn mặt, để lộ đôi mắt hoàn toàn không có lấy nửa điểm ý cười.
"Hy vọng ngày mai cô…" Giọng nói lúng búng vang lên từ sau chiếc ly: "Đừng có làm gánh nặng cho đội."
Kha Miên Đường cũng mỉm cười đáp trả: "Cảm ơn ý tốt của cô Hà, nhưng kỹ năng của tôi…" Cô cố tình ngừng lại một nhịp: "... Không cần cô phải bận tâm đâu."
Động tác tay của Hà Nhã Âm hơi khựng lại.
Cô ta từ từ hạ ly xuống, để lộ trọn vẹn gương mặt. Cô ta thật không ngờ Kha Miên Đường lại có thể giữ bình tĩnh tốt đến vậy.
Kha Miên Đường chẳng buồn để ý đến cô ta nữa, quay lưng bước đi.
Về đến trước phòng ký túc xá, chưa kịp đẩy cửa vào thì màn hình điện thoại của cô lại sáng lên.
Tin nhắn của Vinh Thiệp: [Anh đang ở dưới lầu.]
Cô liếc nhìn đồng hồ, 9 rưỡi tối, trong khi giờ giới nghiêm của khu ký túc là 10 rưỡi.
Chẳng nghĩ ngợi nhiều, cô quay người đi thẳng xuống lầu.
Xe của Vinh Thiệp đỗ ở bãi đậu xe bên hông tòa nhà.
Chiếc Maybach gần như chìm nghỉm trong bóng đêm, chỉ có biểu tượng ngôi sao trên mũi xe là lóe sáng dưới ánh đèn đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)