Kha Miên Đường vừa về đến phòng, đang định ngả lưng xuống giường thì điện thoại reo.
Màn hình hiển thị tên "Kha Tế" - cậu em trai ruột của nguyên chủ, hiện đang là học sinh khối Trung học phổ thông của Học viện Thành Tín.
Nhắc tới cậu em trai này, tâm trạng của Kha Miên Đường khá là phức tạp.
Trong nguyên tác, kết cục của Kha Tế chẳng hề tốt đẹp.
Chỉ vì nữ chính Trương Hâm, tình cảm hai chị em từng có giai đoạn rạn nứt rơi xuống tận đáy vực, người nhà ra mặt hòa giải cũng vô ích.
Thế nhưng, sau khi nguyên chủ bị đẩy ra nước ngoài, vào một dịp Lễ Giáng sinh nọ, Kha Tế đã bắt chuyến bay sang thăm chị gái, nào ngờ gặp phải tai nạn hàng không, vĩnh viễn nằm lại cùng chuyến bay định mệnh ấy.
Hồi còn đọc tiểu thuyết, cô đã từng sụt sùi lén lau nước mắt vì chi tiết này.
Nghĩ tới đây, Kha Miên Đường cảm thấy ông em trai "hờ" này vẫn còn có thể cứu vớt được.
Cô nhấc máy, vừa định cất giọng dịu dàng thì đầu dây bên kia đã gầm lên: "Bà chị! Chị quên béng bảng tên ở nhà rồi kìa, bảng tên thi đấu thể thao ấy. Mai là dùng rồi, chị muốn bị hủy tư cách thi đấu luôn phải không!"
Kha Miên Đường vội đưa điện thoại ra xa tai một chút, bấy giờ mới nhớ ra ngày mai có trận thi đấu cưỡi ngựa giao lưu với đội của Đại học Lăng Châu.
"Ồ, thế thì nhóc mang qua đây cho chị đi."
"Em đang ở trước cổng rồi đây này!" Kha Tế gắt gỏng: "Chị ra nhanh lên, em sắp muộn giờ học rồi đấy."
Kha Miên Đường liếc nhìn màn hình, đành cam chịu xỏ giày đi bộ ra cổng trường.
Bình thường cổng Học viện Thành Tín luôn đóng cửa, phải quẹt thẻ học sinh mới qua lại được.
Kha Miên Đường quẹt thẻ bước ra, liếc mắt một cái là chộp ngay được hình ảnh chiếc mô tô đang đỗ ngoài cổng.
Một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen nhám, đường nét thân xe rắn rỏi, gai góc. Một cậu thiếu niên tóc đỏ đang ngồi trên xe.
Mái tóc bị gió thổi rối tung rối mù, từng sợi tóc đều toát lên hơi thở ngỗ ngược, nổi loạn.
Cậu mặc một chiếc áo khoác da màu đen phanh khóa kéo, để lộ chiếc áo thun trắng mặc lót bên trong.
Trên tai cậu bấm mấy chiếc khuyên, xếp thành hàng dài từ dái tai lên tận vành tai.
Cả người toát ra vẻ chuẩn một cậu nhóc phản nghịch, kiểu học sinh cá biệt hay bị giáo viên rượt chạy tóe khói.
Thế nhưng, khuôn mặt kia lại có đến năm, sáu phần giống Kha Miên Đường.
Cũng sở hữu đôi mắt phượng hẹp dài tuyệt đẹp, chiếc cằm thon gọn, chỉ là đường nét sắc sảo, góc cạnh hơn so với cô, mang theo sự bồng bột, gai góc đặc trưng của thiếu niên.
"Kha Tế." Kha Miên Đường gọi một tiếng rồi chạy bước nhỏ tới.
Đỗ ngay cạnh đó còn có một chiếc mô tô đen khác, tiếng gầm rú của ống xả vẫn còn đang rung lên nhè nhẹ trong không khí.
Người ngồi trên chiếc xe ấy mặc áo cộc tay màu đen.
Cậu ta cao hơn Kha Tế nửa cái đầu, bờ vai cũng rộng hơn.
Ngũ quan của người này trông rất sáng sủa, đường nét sâu đậm, xương mày cao, mày rậm mắt to.
Mái tóc bị mũ bảo hiểm ép xuống đâm ra hơi rối, vài lọn tóc lòa xòa rủ xuống trước trán, nhưng cái sự lộn xộn ấy lại trông cực kỳ cuốn hút.
Từ Trọng Lân vốn đang cúi đầu bấm điện thoại.
Nghe thấy tiếng động, cậu ta theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp bóng dáng Kha Miên Đường đang chạy về phía này.
Cô chạy tới mang theo một cơn gió thoảng, mái tóc tung bay rồi buông xõa xuống, vài lọn tóc vương nhẹ bên khóe môi.
Đến khi tới gần, cô đứng khựng lại rồi thở dốc, hai má ửng hồng nhạt, đôi môi hé mở khó nhọc lấy hơi.
Gió lướt qua, cuốn theo hương thơm dìu dịu từ mái tóc mềm mại của cô phả thẳng vào mặt cậu thiếu niên.
Trái tim Từ Trọng Lân bỗng đập liên hồi, chiếc điện thoại cầm trên tay suýt nữa thì rơi xuống đất.
Cậu ta bất giác siết chặt tay lại, mu bàn tay hơi hằn lên vài đường gân xanh, ánh mắt dính chặt không sao dứt ra được.
Bởi vì lúc này cả người cô cứ như đang tỏa sáng vậy.
Kha Tế nhảy phốc từ trên chiếc mô tô xuống, quai cặp trễ nải trượt dài xuống tận khuỷu tay.
Cậu lục lọi trong cặp, moi ra một chiếc bảng tên màu bạc rồi chìa ra.
"Chị chạy thục mạng thế làm gì, có ai đuổi theo đâu cơ chứ." Miệng thì càu nhàu ghét bỏ, nhưng động tác của cậu lại rất nhanh nhẹn.
Kha Miên Đường nhận lấy bảng tên, cúi đầu nhìn lướt qua, xác nhận đúng là thẻ thi đấu của Câu lạc bộ Cưỡi ngựa rồi mới ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào quả đầu đỏ rực đầy ngông nghênh của Kha Tế.
"Sao nhóc lại nhuộm tóc nữa rồi hả?" Lời vừa dứt, tay cô đã giơ lên, "bốp" một phát vỗ thẳng vào gáy Kha Tế: "Trông xấu muốn chết."
Kha Tế ôm rịt lấy gáy kêu oai oái: "Kha Miên Đường! Bà chị thôi ngay cái trò đánh vào đầu em đi có được không, có ngày em bị chị đánh cho ngu người luôn đấy!"
"Vốn đã ngu sẵn rồi còn gì." Kha Miên Đường vẫn tỉnh bơ, mặt không đổi sắc.
Kha Tế tức giận đến mức nhảy dựng lên, nhưng ngại vì bên cạnh vẫn còn bạn mình nên đành nghiến răng nghiến lợi, hạ thấp giọng gầm gừ: "Chị cứ đợi đấy, lần sau đừng hòng để em tóm được."
Kha Miên Đường chẳng thèm đếm xỉa đến cậu, xoay người chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, cô còn quay lại lườm Kha Tế một cái: "Ngày mai nhớ đến cổ vũ cho chị, dám không tới thì nhóc liệu hồn đấy."
Nói xong, khóe mắt cô lướt qua cậu thiếu niên từ nãy đến giờ vẫn đứng im lìm bên cạnh, gật đầu mỉm cười chào hỏi một cái, sau đó quay gót bước vào trong trường.
Cánh cổng sắt rèn chầm chậm khép lại sau lưng cô, tà váy trắng khẽ đung đưa lóa lên dưới ánh mặt trời.
Kha Tế quay đầu sang thì phát hiện Từ Trọng Lân vẫn đứng chôn chân tại chỗ, duy trì nguyên cái tư thế cắm mặt vào điện thoại, nhưng màn hình thì đã tối thui từ đời thuở nào rồi.
"Này." Kha Tế vỗ vỗ vai bạn.
Không có phản ứng.
"Ê cái thằng này!" Kha Tế tăng thêm lực, vỗ cái "bộp".
Bấy giờ Từ Trọng Lân mới giật mình hoàn hồn.
Hai mang tai cậu ta đỏ bừng một cách bất thường, ngay cả nhịp thở cũng trật đi một nhịp.
"Kha Tế." Giọng cậu ta khàn đặc.
"Hả?"
"Cái chị vừa nãy…"
"Bà chị gái tôi đấy." Kha Tế bực dọc đáp.
Từ Trọng Lân chốc lát câm nín, cứ đứng ngây ngốc ở đó, hai má vẫn còn ửng đỏ.
Gió từ ngoài đại lộ thổi tới, vờn mái tóc trước trán cậu ta bay lên rồi lại rũ xuống.
"Kha Tế."
"Lại chuyện quái gì nữa?" Kha Tế bắt đầu cạn kiên nhẫn, một chân đã bước lên gác chân của chiếc mô tô.
"Hình như tôi biết yêu rồi."
Kha Tế: "...?”
Kha Tế trân trân nhìn thằng bạn nối khố lớn lên cùng mình từ nhỏ.
Từ Trọng Lân, nhân vật phong vân khét tiếng của khối Trung học phổ thông trực thuộc Học viện Thành Tín, đẹp trai, học giỏi, gia thế khủng.
Nữ sinh toàn trường xếp hàng dài đưa thư tình mà cậu ta còn chẳng thèm đếm xỉa đến cô nào.
Thế mà bây giờ lại dám mở miệng kêu biết yêu rồi, đối tượng lại còn là bà chị ruột của cậu nữa chứ!
Cậu hít sâu một hơi, bước xuống xe, đi thẳng đến trước mặt Từ Trọng Lân.
Cậu giơ tay lên, giáng thẳng một cú "bốp" vào gáy thằng bạn.
"Thằng ôn con này mà cũng đòi làm anh rể tôi á?" Kha Tế vừa chửi thề vừa vắt chân leo lại lên xe, đội mũ bảo hiểm vào, kéo kính chắn gió xuống.
Giọng nói truyền ra từ sau lớp kính nghe rầu rĩ buồn bực: "Cậu nằm mơ đi!"
Tiếng động cơ gầm rú, chiếc mô tô đen lao vút đi như một mũi tên rời cung, phóng mất hút trong màn bụi mờ.
Từ Trọng Lân vẫn đứng chôn chân tại chỗ, đưa tay xoa xoa cái gáy vừa bị đánh, vẫn còn nhức phết.
…
Buổi tối, Cao Nhược Tịch rủ cả hội đi ăn ở một nhà hàng đồ Nhật mới mở.
Vốn dĩ Kha Miên Đường chẳng có khẩu vị gì mấy.
Suốt một tháng qua, Vinh Thiệp đã dắt cô đi ăn sập toàn bộ những nhà hàng cao cấp hàng đầu Lăng Châu, cái miệng của cô đã bị anh nuôi đến mức sinh kén chọn mất rồi.
Vậy nên, ngay khi nghe nói có quán mới mở, phản ứng đầu tiên của cô không phải là háo hức mong chờ, mà là "Liệu có ngon bằng mấy chỗ anh ấy dắt mình đi không nhỉ?".
Vừa nảy ra suy nghĩ đó, chính cô cũng tự giật mình.
"Đi mà, đi đi mà." Thôi Lỵ Na đã ôm ghì lấy cánh tay cô lôi kéo: "Nghe nói vị đầu bếp kia được mời hẳn từ Tokyo về đấy, có hai mươi năm kinh nghiệm làm việc ở Ginza lận. Khó đặt bàn lắm, Nhược Tịch giành được chỗ cũng không phải dạng vừa đâu."
Thế là Kha Miên Đường đành để mặc cho hai cô nàng lôi tuột ra khỏi cửa.
Nhà hàng đồ Nhật nằm gọn trong một con hẻm yên tĩnh ở quận Giang Nam.
Mặt tiền của quán kín đáo đến mức đi ngang qua suýt nữa là không nhận ra.
Thế nhưng bước vào trong mới thấy một bầu trời khác biệt, khu vực quầy bếp Omakase chỉ có vỏn vẹn tám chỗ ngồi, và tối nay ba người các cô đã bao trọn gói.
Kha Miên Đường ngồi ở vị trí ngoài cùng.
Từ góc này có thể quan sát được toàn bộ quầy chế biến cũng như từng đường đao nhát thớt vô cùng tỉ mỉ của vị đầu bếp.
Người đầu bếp cẩn thận lấy một miếng lườn giữa cá ngừ từ trong hộp gỗ ra.
Lưỡi dao lướt vào thân cá, một lát cá mỏng nhẹ nhàng rơi xuống chiếc đĩa gốm trước mặt cô mà không phát ra chút tiếng động nào.
Cô gắp lên đưa vào miệng, lớp mỡ béo ngậy tan chảy ngay trên đầu lưỡi, vị tươi ngọt lan tỏa từ cuống lưỡi ra khắp khoang miệng.
Ngon thật.
Nhưng chẳng hiểu sao cô vẫn cảm thấy thiêu thiếu một hương vị gì đó.
Hệ thống cất giọng đều đều chậm rãi: "Cô đang nhớ Vinh Thiệp."
Kha Miên Đường suýt thì sặc miếng cá sống: "Tôi không có."
"Cô có. Tốc độ nhai vừa rồi của cô chậm hơn bình thường một giây, ánh mắt lơ đãng, khóe miệng hơi trĩu xuống. Đây là biểu cảm chuẩn không cần chỉnh mỗi khi cô nghĩ tới Vinh Thiệp đấy."
"... Bạn phân tích biểu cảm của tôi để làm cái gì hả?"
Cô mà thèm nhớ anh á.
Chỉ là… cô vẫn chưa quen với việc vắng anh mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
