Cửa kính xe hạ xuống một nửa, để lộ góc nghiêng khuôn mặt Vinh Thiệp.
Dưới ánh đèn đọc sách trong xe, bóng xương chân mày đổ xuống hốc mắt sâu, sống mũi anh cao vút, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Cảnh tượng này hệt như một bức tranh sơn dầu được đóng khung tỉ mỉ, từng đường nét đều hoàn mỹ không tì vết.
Kha Miên Đường mở cửa sau ngồi vào.
Ở ghế bên cạnh, Vinh Thiệp đang tựa lưng nghe điện thoại, dây tai nghe vắt vẻo rủ xuống từ cổ áo, yết hầu anh khẽ chuyển động theo từng âm tiết trầm thấp.
Trên chiếc bàn gấp trước mặt anh bày la liệt mấy xấp tài liệu.
Anh cầm chiếc bút máy màu đen, ngòi bút dừng lại ở cuối một dòng chữ, vệt mực vẫn chưa kịp khô.
Hàng mi anh rủ xuống, ánh mắt dừng trên tờ tài liệu.
Thế nhưng tay kia của anh đã vươn sang, nắm chuẩn xác lấy cổ tay trắng ngần của cô, dứt khoát kéo bổng người lại gần.
Cô mềm mại ngã nhào vào lòng anh, nhân tiện giữ nguyên tư thế ấy mà cọ cọ vào cánh tay anh, áp gò má đang nóng ran của mình lên hõm vai anh.
Bàn tay đang gõ phím của Vinh Thiệp có những khớp xương thon dài, rõ nét.
Giọng nói của anh mang theo vẻ lười biếng và gợi cảm đặc trưng của tiếng Pháp.
Cô ngước mắt, lén lút ngắm nhìn góc nghiêng của người đàn ông.
Dưới đôi mắt hoa đào là quầng thâm nhạt màu.
Bận bịu đến mức này mà anh vẫn muốn đến gặp cô, nghĩ vậy, một cảm giác tê dại khẽ lan tỏa trong cõi lòng.
Một ngày không gặp, thực ra Kha Miên Đường cũng hơi nhớ anh.
Tất nhiên, không phải là vì thích đâu, cô tự nhấn mạnh trong lòng như thế, chỉ là vì người đàn ông này thực sự quá đẹp trai mà thôi.
Trai đẹp thì ngắm được ngày nào hay ngày đó, không tranh thủ nhìn thêm vài lần, nhỡ sau này nhiệm vụ kết thúc phải rời đi, thì sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy nữa.
Đúng là cái lý này mà.
Kha Miên Đường vòng hai tay ôm lấy cánh tay anh, cả người mềm nhũn như cục bông gòn dính chặt lấy người ta, mái đầu nhỏ rúc vào ngực anh cọ tới cọ lui.
Động tác của Vinh Thiệp chợt khựng lại, yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống.
Anh cụp mắt nhìn mái đầu nhỏ mềm mại trong lòng mình, khóe môi bất giác vương một nụ cười nhạt.
Nhịp tim vững vàng, mạnh mẽ của anh truyền qua lớp áo mỏng, nhưng cô có cảm giác nhịp đập ấy dường như đang bị chính mình làm cho rối loạn.
Thế là cô cố tình rúc vào sâu hơn một chút, chóp mũi sượt qua xương quai xanh của anh.
Hoàn toàn không vương chút mùi nước hoa tạp nham nào.
Cô hài lòng cong khóe môi, xem ra anh thực sự đã ở công ty họp suốt cả ngày.
"Hôm nay anh mệt lắm không?"
Vinh Thiệp nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mỏi mệt nơi đáy mắt vẫn chưa tan hết: "Anh họp suốt cả ngày nay."
Dứt lời, anh lại tiếp tục nói ngoại ngữ, chất giọng trầm lạnh, cao ngạo và quý phái.
Đôi mắt Kha Miên Đường khẽ đảo một vòng, ý đồ trêu chọc chợt trỗi dậy.
Đầu ngón tay cô chậm rãi mơn trớn từ cổ tay áo vest của anh, chạm đến khớp xương cổ tay, rồi lại mân mê những đường gân xanh nổi trên mu bàn tay anh.
Bàn tay đang gõ phím của anh khựng lại một nhịp nhưng không hề né tránh, khiến mấy đường gân xanh trên mu bàn tay càng hằn lên rõ rệt.
Kha Miên Đường cứ như không hề hay biết, ngón tay nhỏ nhắn nghịch ngợm luồn vào giữa những kẽ tay anh, mân mê nắn vuốt từng khớp xương.
Vinh Thiệp vẫn đang nói chuyện điện thoại, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, lạnh nhạt, hoàn toàn coi chú mèo con đang làm loạn trên đùi mình như không tồn tại.
Thấy anh chẳng buồn để ý tới mình, Kha Miên Đường càng to gan hơn.
Đầu ngón tay cô trượt dọc từ cẳng tay anh đi lên, cách một lớp vải sơ mi mà nhẹ nhàng vuốt ve, khiêu khích.
Giọng điệu của anh khựng lại nửa nhịp, gân xanh bên cổ hơi nổi lên, nhưng khuôn mặt vẫn không đổi sắc, tiếp tục nghe điện thoại.
Tập tài liệu anh đang xử lý lát nữa phải giao cho bố, nên tuyệt đối không thể phân tâm lúc này.
Kha Miên Đường bật cười "phì" một tiếng, âm thanh nũng nịu, ngọt ngào.
Hàng mi của Vinh Thiệp rốt cuộc cũng động đậy.
Anh cụp mắt nhìn cô, những ngón tay gõ trên bàn phím bỗng dùng sức mạnh hơn vài phần.
Lát nữa em sẽ biết tay anh.
Cứ thế, nửa tiếng đồng hồ trôi qua.
Tập tài liệu cuối cùng cũng được gửi đi.
Vinh Thiệp ngả người tựa vào lưng ghế, hơi nghiêng đầu, đưa tay nới lỏng cà vạt.
Kha Miên Đường nhận ra bầu không khí xung quanh đã thay đổi, bèn nhoẻn miệng cười lấy lòng anh, vừa định lùi rụt sang một bên thì vòng eo chợt bị siết chặt.
Chỉ bằng một tay, anh đã ôm choàng lấy cô, nhấc bổng đặt lên đùi mình.
Cách lớp quần âu mỏng manh, cơ đùi săn chắc của anh tì sát vào người khiến mặt Kha Miên Đường thoắt cái đỏ bừng, hai tay cô mềm nhũn chống lên ngực anh.
"Sắp tới giờ giới nghiêm rồi mà." Cô làm nũng phản đối.
Vinh Thiệp thong thả liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Còn 20 phút, vẫn kịp."
Kịp làm gì chứ?
Cô còn chưa kịp hỏi ra miệng, anh đã luồn tay ra sau giữ lấy gáy cô rồi cúi xuống phủ lấy đôi môi.
Đôi môi mỏng mang theo hơi lạnh, nhưng khi áp lên môi cô lại nóng rẫy.
Kha Miên Đường khẽ "ưm" một tiếng nũng nịu, ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt, hàng mi dài chớp xao động tựa hồ như cánh bướm vỗ.
Nụ hôn của anh rất sâu nhưng không hề gấp gáp, đầu lưỡi miên man mơn trớn vẽ theo đường nét môi cô.
Bàn tay lớn chậm rãi trượt ra sau gáy, phần bụng ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn lớp da dẻ mịn màng mỏng manh nơi đó.
Bị hôn đến mức hai má ửng đỏ, cả người cô mềm nhũn ngả vào lòng anh.
Nghe giọng anh mập mờ khen một câu "Ngoan lắm", cõi lòng cô khẽ xao động, nhưng ngay sau đó lại nhói lên một tia chua xót.
Mới một tháng trước anh còn cắn rách cả môi cô, sao bây giờ kỹ năng hôn lại giỏi đến thế này…
Sau này khi anh hôn nữ chính của nguyên tác, liệu có dịu dàng như thế này không.
Giữa nụ hôn triền miên, tâm trí cô chợt lơ đãng.
Vinh Thiệp nhận ra sự xao nhãng ấy.
Anh dùng ngón cái hơi nâng cằm cô lên, đôi mắt khép hờ rũ xuống nhìn chằm chằm vào cô, một tia cố chấp thoáng xẹt qua nơi đáy mắt rồi biến mất rất nhanh.
Kha Miên Đường giật thót mình, vội vàng vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động rướn người dâng môi lên đón nhận.
Anh hài lòng bật cười trầm thấp, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô.
Thôi không nghĩ nữa, cứ tận hưởng khoảnh khắc này là được.
Vinh Thiệp day nhẹ rồi cắn môi dưới của cô, Kha Miên Đường khẽ nức nở một tiếng, những ngón tay đang túm lấy vạt áo anh bỗng siết chặt lại.
Dây váy màu hồng nhạt trượt xuống một nửa, để lộ ra bờ vai trắng ngần mịn màng.
Ánh mắt Vinh Thiệp dưới luồng sáng mờ ảo trở nên sâu thẳm không thấy đáy.
Lòng bàn tay anh trượt dọc theo đường cong vòng eo cô rồi ấn xuống, ép cô áp sát vào người mình chặt hơn nữa.
Cô khẽ rên rỉ ư ử trong họng, hơi rụt người lại định né tránh, nhưng lập tức bị anh bóp gáy kéo giật về.
Đến khi Vinh Thiệp lùi ra một chút, đôi môi cô đã bị hôn đến mức căng mọng, ướt át lấp loáng nước.
Bị anh nhìn đến mức bối rối tim đập rối nhịp, cô đành ngoan ngoãn vùi mặt vào hõm cổ anh.
Một tay Vinh Thiệp ôm eo cô, tay kia thong thả vuốt ve sau gáy cô.
Cô ngoan ngoãn như một chú mèo được vuốt ve nựng nịu, cả người mềm nhũn nép gọn vào lòng anh.
…
Giải thi đấu cưỡi ngựa mùa thu của thành phố Lăng Châu được tổ chức tại trường đua Vân Cẩm ở phía Bắc thành phố.
Đây là giải đua ngựa có quy mô lớn nhất thành phố Lăng Châu. Cứ mỗi độ xuân - thu hằng năm, bảy trường đại học lại luân phiên tranh tài.
Trong đó gồm năm học viện quý tộc: Thành Tín, Huy Văn, Tín Hưng, Đông Sơn, Thanh Tháp; cùng với hai trường Đại học công lập: Đại học Lăng Châu và Đại học Thanh Nguyên.
Hai trường công lập này vốn chỉ được ban tổ chức đưa vào cho đủ số lượng.
Dù năm nào cũng bị loại ngay từ vòng đầu, nhưng họ vẫn vô cùng hăng hái tham gia.
Trường đua Vân Cẩm rộng tới 300 mẫu.
Chỉ tính riêng sân vận động trong nhà đã có tới bốn cái, còn đường đua ngoài trời thì đạt chuẩn thi đấu quốc tế.
Hôm nay, trên khán đài của sân thi đấu chính không còn một chỗ trống.
Những người quan sát do các gia tộc lớn cử đến ngồi rải rác ở khắp các góc.
Đối với những gia tộc thuộc giới thượng lưu lâu đời ở Lăng Châu, ý nghĩa thực sự của giải đua ngựa chưa bao giờ nằm ở việc thắng thua, mà đây vốn là một sàn diễn xã giao để thế hệ trẻ phô trương gia thế.
Khán đài được phân chia thành các khu vực thể hiện cấp bậc rõ rệt.
Dãy ghế VIP ở hàng đầu tiên được bọc nhung đỏ thẫm, mỗi ghế đều có vách tựa tay ngăn cách, trên chỗ tựa tay còn nạm những dãy số mạ vàng.
Đây là vị trí được giữ trước cho phụ huynh và những người thừa kế thuộc top 10 gia tộc quyền lực nhất.
Hôm nay dãy ghế này chỉ kín một nửa, nửa còn lại bị bỏ trống.
Nhưng thà để trống còn hơn nhường cho người khác ngồi, đó là luật bất thành văn ở đây.
Phía sau là khu vực ghế thường, nhưng cũng được chia rạch ròi thành hai khu Đông - Tây.
Khu Đông dành cho học sinh của các học viện quý tộc, còn khu Tây là chỗ ngồi của sinh viên hai trường công lập.
Khi Kha Miên Đường nối gót đội cưỡi ngựa của Học viện Thành Tín bước ra từ lối đi dành cho tuyển thủ, trên khán đài chợt vang lên một trận xôn xao.
Cô theo phản xạ ngoái đầu lại nhìn, thì thấy Vinh Thiệp đang thong thả bước đi ở tít cuối hàng.
Anh mặc bộ đồng phục thiết kế riêng màu đen tuyền của học viện, trên những chiếc khuy áo mạ vàng có khắc biểu tượng của Tập đoàn Tài chính Tinh Vân, trước cổ áo cài một chiếc huy hiệu màu xanh chàm.
Bộ đồng phục được cắt may cực kỳ vừa vặn, ôm trọn lấy bờ vai rộng và vòng eo thon săn chắc của anh.
Nếp quần phẳng phiu thẳng tắp rủ xuống tận mắt cá chân.
Hôm nay Vinh Thiệp không vuốt tóc, phần mái mượt mà ngoan ngoãn rủ xuống, những lọn tóc mềm mại che đi một nửa xương chân mày.
Dáng vẻ này rũ sạch vẻ lạnh lùng, xa cách "người sống chớ lại gần" thường ngày của anh, thoạt nhìn hệt như một chú cún con ngoan ngoãn đang chờ chủ nhân xoa đầu.
Muốn sờ thử quá đi mất.
Thật sự muốn xoa đầu anh ghê.
Hệ thống bỗng vang lên, chọc ngoáy bằng cái giọng vô cùng gợi đòn: "Lau nước miếng đi cô kia."
Vành tai Kha Miên Đường nóng bừng, cô hung hăng mắng thầm trong bụng: "Cút xéo ngay cho tôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
