Lời còn chưa dứt, Đàm Tiểu Nhứ đã cắm đầu chạy.
Hai mẹ con Mã Thu Cúc suýt nữa thì tức hộc máu.
Con ranh con này bình thường đá ba cước không rặn ra được một cái rắm, hôm nay trúng tà rồi, vì nhà vì tiền, mà ngay cả thể diện của nhà mình cũng không màng nữa.
Không thể hắt nước bẩn như vậy được!
Thấy cô chạy xa, Mã Thu Cúc cuối cùng cũng phản ứng lại, đuổi theo hét lớn:
“Tiểu Nhứ, cháu gái ngoan, cháu quay lại đây, được được được, nhà cho cháu, tiền cũng cho cháu, cháu quay lại đây!”
Thấy Đàm Tiểu Nhứ vẫn không quay đầu lại mà chạy, Mã Thu Cúc đành phải hạ giọng cầu xin:
“Bác dâu cầu xin cháu có được không!”
Đàm Tiểu Nhứ cuối cùng cũng dừng lại, quay đầu lại nói:
“Bác dâu, bác nói như vậy, tôi thật sự sẽ mềm lòng đấy...”
Mã Thu Cúc thở hồng hộc dừng lại, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:
“Bác biết, cháu gái lớn của bác là người thấu tình đạt lý nhất, chẳng phải chỉ là chia nhà, chia phòng thôi sao, được! Hai gian nhà mới xây của liên đội, bác và bà nội cháu làm chủ, cho hai mẹ con cháu!”
Mặc dù nói hai gian nhà đất nhỏ đó là của công, vốn dĩ định dùng để mở xưởng đậu phụ, nếu tùy tiện cho người khác ở, chắc chắn sẽ vấp phải sự phản đối của những người khác trong liên đội.
Nhưng mà...
Đối với hai mẹ con Thang Ngọc Mai và Đàm Tiểu Nhứ, lại là một ngoại lệ.
Chủ yếu là thân phận của hai mẹ con này trong liên đội không hề tầm thường, họ là vợ góa con côi của liệt sĩ.
Năm xưa bố của Đàm Tiểu Nhứ trong lúc khai hoang, đã rơi xuống đầm lầy hy sinh, sau khi chết được truy tặng danh hiệu liệt sĩ, nơi ông qua đời năm đó, sau này còn được dựng lên một tượng đài kỷ niệm, để tưởng nhớ công lao to lớn của ông.
Không chỉ vậy, Nông trường Thắng Lợi với hơn hai triệu mẫu đất và hơn hai vạn công nhân viên hiện nay, cũng là do bố của Đàm Tiểu Nhứ chọn địa điểm.
Ngay cả cái tên của nông trường, cũng là do bố của Đàm Tiểu Nhứ quyết định.
Cho nên, bố của Đàm Tiểu Nhứ, là người đặt nền móng và người sáng lập ra Nông trường Thắng Lợi, sự hy sinh anh dũng trên con đường khai hoang của ông cũng khiến ông trở thành anh hùng của thời đại này, trở thành một phần trong lịch sử huy hoàng của nông trường.
Mang theo vinh quang của thế hệ trước, Đàm Tiểu Nhứ, đứa con côi của liệt sĩ này, trên người tự nhiên cũng có vầng hào quang khác biệt.
Hơn nữa, Đàm Tiểu Nhứ còn có một thân phận rất đặc biệt, cô là công dân nhỏ tuổi đầu tiên được sinh ra ở Nông trường Thắng Lợi, năm xưa lúc cô ra đời, khu nhà cơ quan của Nông trường Thắng Lợi mới vừa được chọn địa điểm, toàn bộ nông trường còn chưa đến một trăm người.
Năm đó lúc cô vừa chào đời đã có người nói đùa rằng, con bé này là sinh ra cùng với Nông trường Thắng Lợi.
Cô cũng lớn lên cùng với Nông trường Thắng Lợi.
Chỉ là, Nông trường Thắng Lợi do bố cô sáng lập ngày càng lớn mạnh, còn cô vì mất đi sự che chở của cha, những năm qua thu mình trong một liên đội nông nghiệp hẻo lánh, dần dần phai nhạt đi vầng hào quang mang theo lúc chào đời, biến thành một nữ công nhân nông trường bình thường, dần bị người ta lãng quên.
Nhưng dù vậy, ở liên đội này, Đàm Tiểu Nhứ vẫn luôn “tỏa sáng lấp lánh”.
Đàm Tiểu Nhứ nghe thấy Mã Thu Cúc cuối cùng cũng nhả ra, không hề khách sáo:
“Vậy được, nhà cho rồi, tiền đâu?”
“Tiền cũng cho! Cháu nói đi, muốn bao nhiêu?” Mã Thu Cúc lúc này vô cùng sảng khoái.
Đàm Tiểu Nhứ nghĩ đến một ngàn đồng tiền thưởng của hệ thống, mở miệng nói:
“Một ngàn năm trăm.”
Mã Thu Cúc: “Bao, bao nhiêu?!”
Hệ thống: [...]
[Ký chủ, vượt mức rồi, bên này thưởng là một ngàn, một ngàn, không phải một ngàn năm trăm.]
Đàm Tiểu Nhứ: [Cảm ơn hệ thống nhắc nhở, năm trăm đồng dư ra, tôi dựa vào bản lĩnh mà đòi.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
