Lúc đó đầu óc Đàm Minh Phương hoàn toàn trống rỗng.
Sau đó, cô ta nghe lời mẹ, chia tay với đối tượng đã quen được hơn nửa năm là Lâu Chí Cương.
Chia tay không lâu, Đàm Minh Phương phát hiện mình mang thai.
Cô ta không biết đứa bé là của ai.
Bởi vì, ngày hôm trước cô ta còn lăn lộn với Lâu Chí Cương trên chiếc giường đất lớn ở nhà, ngày hôm sau đã đắp chung chăn với Trần Chước trên giường nhà khách rồi.
Cho nên, ai mới là bố của đứa bé, Lâu Chí Cương, hay là Trần Chước?
Mẹ của cô ta, Mã Thu Cúc, khăng khăng nói rằng cái thai chắc chắn là của Trần Chước.
Nhưng Đàm Minh Phương cũng đâu có ngốc.
Lúc này nghe nói Đàm Tiểu Nhứ lại bảo cái thai trong bụng cô ta là của Lâu Chí Cương, cô ta thật sự có chút hoảng rồi:
“Mẹ, nếu Tiểu Nhứ đến trước mặt người nhà họ Trần tố cáo cái thai con đang mang không phải của Trần Chước, thì phải làm sao?”
Trong lòng Mã Thu Cúc cũng thấp thỏm, suy cho cùng ở kiếp trước, con gái quả thực đã chưa chồng mà chửa với Lâu Chí Cương, nhưng để con gái an tâm, Mã Thu Cúc vẫn tỏ ra nắm chắc mười phần:
“Không sao, con ranh đó đã lấy của chúng ta một ngàn năm trăm đồng, nói là đảm bảo sẽ không phá đám con.”
“Lời của nó, liệu có thể tin tưởng hoàn toàn được sao?”
“Dù sao thì cũng đến nước này rồi, không tin cũng phải tin!”
Đàm Minh Phương vẫn cảm thấy không mấy lạc quan:
“Nếu nó thật sự tố cáo con, đến lúc đó con có một trăm cái miệng cũng không giải thích nổi, lỡ như...”
Đàm Minh Phương lo lắng nhất là, lỡ như bị Đàm Tiểu Nhứ nói trúng, đứa bé trong bụng cô ta thật sự không phải của Trần Chước, vậy thì cô ta tiêu đời rồi!
Mã Thu Cúc thấy con gái có vẻ dao động, bực mình vì con gái thiếu chí khí liền nói:
“Con lo lắng nhiều thế làm gì, nếu con thật sự theo Lâu Chí Cương, đó mới gọi là tiêu đời.
“Mẹ bây giờ đang đánh cược cả tính mạng của cả nhà để giúp con, thắng thì cả nhà cùng nở mày nở mặt, nếu thua, cũng sẽ không tệ hơn kiếp trước!
“Kiếp trước của con, bị cái tên khốn Lâu Chí Cương đó vứt bỏ, mang theo hai đứa con tái giá hai lần, làm mẹ kế cho người ta, cuộc sống trôi qua còn đắng hơn cả hoàng liên, già rồi còn phải đến quán ăn rửa bát kiếm tiền trợ cấp cho mấy đứa con cháu bất hiếu.
“Tự con nghĩ xem, già rồi được thong thả vào viện dưỡng lão cao cấp dưỡng già tốt, hay là phải mệt chết đi sống lại đi rửa bát thuê ở quán ăn tốt, tự con cân nhắc đi!”
Chuyện này có gì mà phải cân nhắc, kẻ ngốc cũng biết chọn thế nào.
Đàm Minh Phương cũng cảm thấy, bản thân bây giờ đã đâm lao thì phải theo lao.
Chỉ có thể liều mạng thôi!
Định thần lại, Đàm Minh Phương lập tức cảm thấy dũng khí tràn trề, cô ta nghĩ ra một chủ ý:
“Mẹ, Tiểu Nhứ bây giờ chính là một quả bom nổ chậm, nó ngoài miệng nói không phá đám con nhưng chúng ta vẫn không thể dễ dàng tin tưởng được. Lần này chúng ta phải chủ động ra tay trước để chiếm ưu thế.”
Mã Thu Cúc thấy con gái có kế sách, lập tức vui mừng ra mặt:
“Con có cách gì hay?”
“…”
Đàm Minh Phương ghé sát tai Mã Thu Cúc, nhỏ giọng thì thầm một hồi.
Mã Thu Cúc nghe xong vỗ đùi cái đét:
“Đây mới là con gái của Mã Thu Cúc tao! Minh Phương nhà chúng ta tuyệt đối là người có số hưởng!”
Hai mẹ con bên này đang vẽ ra giấc mộng sau khi trùng sinh, quyết chí thay đổi số phận.
Bên phía Đàm Tiểu Nhứ, sau khi lấy được giấy giới thiệu do Hùng tràng trưởng viết, cô đã nhận tám trăm cân phân bón ở nhà kho tràng bộ.
Hai mẹ con trước tiên chuyển chậu rửa mặt, phích nước nóng cùng mấy thứ đồ lặt vặt trên xe xuống, rồi để người của nhà kho xếp phân bón lên xe ngựa, dùng dây thừng buộc chặt lại.
Lại để Thang Ngọc Mai ngồi trên phân bón, bảo vệ chậu rửa mặt và các vật dụng khác.
Sau đó, Đàm Tiểu Nhứ đánh xe ngựa, chở đầy ắp hàng hóa trở về.
Thang Ngọc Mai nhìn những chậu rửa mặt, phích nước nóng, khăn mặt, gương, kem dưỡng da, còn có những vật dụng sinh hoạt linh tinh khác, tâm trạng vừa kích động vừa mãn nguyện.
Cuộc sống bỗng chốc trở nên khấm khá hẳn rồi!
Con người ta một khi cuộc sống đã đủ đầy thì cũng bắt đầu thích buôn chuyện phiếm, Thang Ngọc Mai hỏi con gái đang đánh xe phía trước:
“Tiểu Nhứ, con nói xem, Minh Phương thật sự mang thai rồi à?”
“Chắc là vậy.”
Thang Ngọc Mai hít một ngụm khí lạnh:
“Nếu không phải của Trần Chước, vậy thì là của thanh niên trí thức Lâu, con nói xem gan Minh Phương sao lại lớn thế, chuyện như vậy cũng dám làm?”
Đàm Tiểu Nhứ nhớ lại phản ứng của Đàm Minh Phương vừa rồi, suy nghĩ một chút:
“Con cảm thấy, người gan lớn không phải là Minh Phương, mà là Mã đại nương, chuyện này, Mã đại nương mới là chủ mưu.”
“Bác dâu con?”
Thang Ngọc Mai vô cùng kinh ngạc.
Nói thật, kể từ khi biết Đàm Minh Phương qua lại với Trần Chước, bà đã cho rằng chuyện này chắc chắn là do cô ta chủ động, có lẽ vì đỏ mắt khi thấy Tiểu Nhứ sắp được gả vào nhà họ Trần.
Nhưng không ngờ, con gái lại nói đây đều là do Mã Thu Cúc xúi giục.
Thang Ngọc Mai chợt lại không hiểu:
“Nhưng mà, sao không cướp sớm, không cướp muộn, cứ phải đợi Minh Phương mang thai con của thanh niên trí thức Lâu mới đi cướp, lỡ như bị người ta biết đứa bé không phải của Trần Chước, thì mất mặt biết bao? Không chỉ mất mặt, đến bát cơm của cả nhà cũng có thể không giữ được, bác dâu con là người tinh ranh như vậy, sao dám mạo hiểm thế này?”
Đàm Tiểu Nhứ một hai ngày nay trong đầu suy nghĩ hơi nhiều chuyện, vẫn chưa kịp để ý đến chuyện này.
Bây giờ được Thang Ngọc Mai nhắc nhở như vậy, cũng chú ý tới điểm này.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một lời giải thích hợp lý, Mã đại nương chắc chắn là người trùng sinh.
Chỉ là thời điểm trùng sinh không đúng lắm, có lẽ bản thân bà ta cũng uất ức vì sao không trùng sinh sớm hơn một chút.
Sớm hơn một chút, sớm đến lúc Đàm Minh Phương vẫn chưa mang thai con của Lâu Chí Cương, thì có thể đường đường chính chính đi cướp Trần Chước rồi, không cần vì cái thai không phải của hắn mà nơm nớp lo sợ.
Nhưng mà, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt lợi và hại.
Cũng chính vì Đàm Minh Phương mang thai, có sẵn nhược điểm, trực tiếp vu oan cho Trần Chước, khiến Trần Chước cái tên nam chính trong sách này muốn không thừa nhận cũng phải cân nhắc.
Trong sách, nam chính hiện tại đang ở thời điểm then chốt của sự nghiệp, nếu Đàm Tiểu Nhứ nhớ không lầm, một thời gian nữa, nam chính sẽ được chuyển lên Sư bộ.
Ở thời điểm then chốt này, nam chính tuyệt đối không dám để lộ ra bất kỳ tin tức nào bất lợi cho mình, đặc biệt là loại tin đồn đùa giỡn tình cảm của phụ nữ, làm người ta mang thai rồi rũ bỏ trách nhiệm này.
Thời buổi này, tác phong không đứng đắn sẽ hủy hoại tiền đồ của một người.
Nam chính không phải là người không có não, hắn không dám phạm sai lầm.
Cho nên mới để hai mẹ con Mã Thu Cúc, Đàm Minh Phương có cơ hội lợi dụng.
Đàm Tiểu Nhứ thật sự có chút khâm phục vị Mã đại nương này rồi.
Chỉ có thể nói, kẻ có gan thì ăn no, kẻ nhát gan thì chết đói.
Mã đại nương nếu có thể một bước lên mây thì đúng là đã ôm được chiếc đùi vàng vững chắc rồi!
Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn, Mã đại nương trước khi trùng sinh đại khái là làm nghề đầu tư nhỉ?
Chỉ là, còn có một cụm từ gọi là.
Nghĩ hay lắm.
Mã đại nương người trùng sinh này, chắc chắn không ngờ tới, mình dày công mưu tính, tưởng rằng ôm được đùi vàng, thực chất chỉ là đi nộp mạng cho nhân vật chính.
Lùi một vạn bước mà nói, nếu Mã đại nương thật sự có thể giúp kẻ pháo hôi chuyển thành chính thất, vậy thì Đàm Tiểu Nhứ cô đây bái phục bà ta là một nữ hào kiệt!
Có điều nếu như vậy, cốt truyện sẽ sụp đổ hoàn toàn, hào quang của nam chính còn tồn tại được không?
Còn nữa, trong sách, nam chính sở dĩ ở Sư bộ bên kia thăng tiến vùn vụt, thực ra lúc mới bắt đầu, cũng là nhờ vào mối hôn ước từ thuở nhỏ này.
Thân phận con gái liệt sĩ của nguyên chủ Đàm Tiểu Nhứ chính là viên đá lót đường trên con đường sự nghiệp của nam chính!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

