Mã Thu Cúc tức giận tột độ, a a a, tức chết bà đây rồi!
Đó là bánh bao của tao!
Của tao!!
Đầu bốc hỏa, sơ ý một chút, bánh xe trượt dài trên nền đất bùn vừa mới tan băng.
“Á!”
Tiếng kêu kinh hãi còn chưa dứt, đã ngã lăn quay cả người lẫn xe xuống đất.
Tháng tư ở Bắc Đại Hoang, mặt đất vừa tan băng, trên đường đầy bùn đất lầy lội.
Mã Thu Cúc ngã sấp mặt, ngậm đầy một miệng bùn.
Bà ta tức muốn nổ tung, lồm cồm bò dậy từ đống bùn, nhổ ngụm bùn chửi ầm lên:
“Đàm Tiểu Nhứ cái đồ thất đức nhà mày, sao không nghẹn chết mày đi!”
“Nghẹn chết cháu, thì cũng là bánh bao của bác làm cháu nghẹn chết! Đi!”
Đàm Tiểu Nhứ giơ roi lên, vung roi quất một tiếng giòn giã giữa không trung.
Con ngựa nghe thấy tiếng roi, chạy càng hăng hơn, sải vó phi nước đại.
Xe ngựa đi xa dần, rất nhanh đã khuất bóng hoàn toàn.
Mã Thu Cúc vừa phủi bùn trên người, vừa chửi rủa.
Cuối cùng đành phải dựng lại chiếc xe đạp dưới bùn lên, tiếp tục đạp xe đi.
Phía trước, hai mẹ con thuận lợi đến tràng bộ.
Vừa vào khu tràng bộ, Đàm Tiểu Nhứ liếc mắt đã nhìn thấy đài tưởng niệm sừng sững cao vút bên đường lớn, vô cùng nổi bật.
Đây chính là đài tưởng niệm của bố nguyên chủ.
Bố của nguyên chủ Đàm Tiểu Nhứ là Đàm Tân Dân, nghe nói chính là hy sinh ở đây.
Năm xưa, nơi này vẫn còn là một vùng đất cằn cỗi, không có nhà cửa, không có bóng người, chỉ có cỏ hoang mọc đầy và những con hoẵng ngốc nghếch.
Bố của Đàm Tiểu Nhứ là Đàm Tân Dân từ chiến trường Triều Tiên rút về, tuân theo mệnh lệnh của quân đội, chuyển ngành đến vùng đất hoang vu này, dẫn theo mấy người cấp dưới khai hoang trồng trọt.
Cũng là tiết trời đầu xuân, mặt đất vừa tan băng, trên bãi cỏ hoang ẩn chứa đầm lầy nguy hiểm.
Đàm Tân Dân và một người cấp dưới tên là Trần Khang, cùng lúc sa vào đầm lầy.
Đến phút cuối cùng, Đàm Tân Dân đã dùng sức lực của một mình mình nâng người cấp dưới lên.
Người cấp dưới Trần Khang may mắn được cứu sống, còn người chỉ huy Đàm Tân Dân lại vĩnh viễn vùi mình dưới mảnh đất này.
Vật đổi sao dời, người cấp dưới được cứu năm xưa, nay đã là tổng tràng trưởng của toàn bộ nông trường Thắng Lợi, có quyền có thế, còn có một cậu con trai là nam chính của cuốn tiểu thuyết.
Còn Đàm Tân Dân, lại chỉ để lại một đài tưởng niệm mang tính biểu tượng, cùng một người góa phụ gầy gò ốm yếu, và một cô con gái làm bia đỡ đạn cho người ta.
Đàm Tiểu Nhứ nhìn đài tưởng niệm từ xa, chợt nhớ lại những lời bàn tán nghe được lúc vừa tỉnh dậy hôm qua, nếu năm xưa bố nguyên chủ không chết, chưa biết chừng bây giờ ai mới là tổng tràng trưởng đâu.
Cũng không chừng, chức vụ của bố nguyên chủ, còn cao hơn cả tổng tràng trưởng hiện tại.
Thật đáng tiếc, đều là do tác giả sắp xếp.
Để sắp xếp một nhóm nhân vật làm nền so sánh cho hôn ước từ nhỏ của nam nữ chính, liền bịa đặt khiên cưỡng.
Thấy con gái nhìn mình, Thang Ngọc Mai có chút ngại ngùng thu hồi ánh mắt.
Đàm Tiểu Nhứ hỏi:
“Mẹ, bố con là người như thế nào?”
Thang Ngọc Mai chợt có chút ngẩn ngơ, con gái chưa từng hỏi câu hỏi như vậy.
Đàm Tiểu Nhứ giả vờ như không phát hiện ra phản ứng của Thang Ngọc Mai, tiếp tục nói:
“Bố con đi rồi, đến một bức ảnh cũng không để lại, con cũng không biết bố trông như thế nào.”
Trên khuôn mặt vàng vọt của Thang Ngọc Mai dần hiện lên một tia sức sống:
“Bố con cao lớn tuấn tú, là một người tốt, đối xử với mẹ rất tốt, đối xử với con cũng rất tốt.”
Vài câu nói đơn giản, đã nói lên nỗi nhớ nhung của Thang Ngọc Mai dành cho chồng.
Ngập ngừng một lát, Thang Ngọc Mai lại nói:
“Con lớn lên giống bố con, dáng cao chân dài, ngũ quan mày mắt cũng giống, bây giờ mẹ nhớ đến bố con, thực ra cảm giác giống như đang nhìn con vậy.”
Đàm Tiểu Nhứ lại quay đầu lại, nửa đùa nửa thật nói:
“Vậy sao, thế sau này mẹ phải nhìn con nhiều vào nhé.”
Thang Ngọc Mai ngại ngùng cười.
Đàm Tiểu Nhứ nhìn khuôn mặt Thang Ngọc Mai bao phủ một tầng ánh sáng hạnh phúc khi nhớ lại chuyện xưa, thực tâm cảm thấy, mẹ lúc trẻ chắc chắn rất đẹp, nếu không có sự mài mòn của những năm tháng này, bây giờ nhất định cũng là một người phụ nữ vô cùng mặn mà duyên dáng.
Đàm Tiểu Nhứ hạ quyết tâm, nhất định phải trang điểm thật đẹp cho mẹ, nuôi mẹ béo lên, còn cả mái tóc chưa già đã bạc này nữa, cũng nhất định phải dưỡng đen lại.
Cho dù không thể tìm lại tuổi thanh xuân đã mất, cũng phải để mẹ có một tuổi già hạnh phúc xinh đẹp.
Để tiết kiệm thời gian, Đàm Tiểu Nhứ đánh xe ngựa thẳng đến trước cửa hợp tác xã cung tiêu tràng bộ rồi dừng lại.
“Mẹ, mẹ ở đây trông xe ngựa nhé, lát nữa con ra ngay.”
Đàm Tiểu Nhứ giao dây cương ngựa vào tay Thang Ngọc Mai, sau đó lao thẳng vào hợp tác xã cung tiêu.
Vừa vào trong, đã nhìn thấy vị hôn thê mới nhậm chức: Đàm Minh Phương.
Đàm Minh Phương mặc một chiếc tạp dề trắng, đứng sau quầy hàng trông rất ra dáng.
Nhìn thấy Đàm Tiểu Nhứ bước vào, biểu cảm của Đàm Minh Phương có chút không tự nhiên, bởi vì, sáng hôm qua, ở tòa nhà bách hóa trên huyện, cô ta cố ý để Đàm Tiểu Nhứ bắt gặp chuyện mình và Trần Chước ở bên nhau.
Bây giờ Đàm Tiểu Nhứ đến hợp tác xã cung tiêu, lẽ nào là đến tìm rắc rối?
Đàm Minh Phương ít nhiều có chút lo lắng.
Nhưng Đàm Tiểu Nhứ có vẻ rất vội vàng, đi thẳng đến quầy hàng, hoàn toàn không có vẻ gì là muốn chửi bới hay đánh người, chỉ vội vã hỏi một câu:
“Minh Phương, chỗ chị có vải không cần phiếu không?”
Đàm Minh Phương sửng sốt một chút, gật đầu:
“Có!”
“Có bao nhiêu, lấy hết cho em.”
Trong hợp tác xã cung tiêu thỉnh thoảng sẽ có một số loại vải không đạt tiêu chuẩn, ví dụ như nhuộm màu không đều, hoặc có lỗ thủng.
Mặc dù không đạt tiêu chuẩn, nhưng nếu không để ý đến chi tiết, thì hoàn toàn không có vấn đề gì.
Chủ yếu là không cần phiếu vải.
Vì vậy cho dù có chút khiếm khuyết, cũng đều là mặt hàng cực kỳ đắt khách, vừa về hàng, đã bị những người có quan hệ tranh nhau mua mất.
Đàm Minh Phương là nhân viên bán hàng, gần quan được lộc, đương nhiên sẽ giữ lại cho mình một lô trước.
Đàm Minh Phương quay người vào nhà kho nhỏ phía sau, lấy số vải mình giấu ra, thật sự không ít đâu, nhắm chừng ít nhất cũng may được hai bộ quần áo.
“Còn nữa không?”
Đàm Minh Phương vẻ mặt mờ mịt:
“Cần nhiều thế à? Là mẹ chị bảo em qua lấy sao?”
“À đúng đúng đúng, chính là bác dâu bảo em qua lấy, bác ấy nói chị sắp kết hôn với Trần Chước rồi, phải may mấy bộ quần áo cho ra hồn, thế này mới bảo em qua đây.”
Đàm Minh Phương vẻ mặt nghi ngờ nhìn Đàm Tiểu Nhứ, luôn cảm thấy, có chỗ nào đó không đúng.
Nhưng nhất thời lại không nghĩ ra không đúng ở đâu.
Đàm Tiểu Nhứ giục cô ta:
“Mau đừng ngẩn người ra nữa, chị lấy được bao nhiêu vải thì lấy hết ra đây, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!”
Đàm Minh Phương mang theo một bụng hồ nghi, lại vào nhà kho nhỏ lấy ra một xấp vải hoa nhí nền đỏ cực kỳ tươi tắn, nhìn là biết Đàm Minh Phương giữ lại để may quần áo cho mình, hơn nữa còn là loại vải thượng hạng cần phiếu vải:
“Cái này là chị dùng phiếu vải mua, chị đã trả tiền rồi, em cũng mang về giúp chị nhé, bảo mẹ chị cắt cho chị cái áo ngắn.”
“Được được được!”
Đàm Tiểu Nhứ ôm hết vào lòng, lại nhìn những dãy kệ hàng phía sau quầy, liền đọc tên vanh vách các món đồ:
“Đúng rồi, bác dâu đang chuẩn bị của hồi môn cho chị đấy, mấy thứ như chậu rửa mặt, khăn mặt, xà phòng, kem dưỡng da, kem đánh răng bàn chải đánh răng, chị lấy cho em mỗi thứ hai cái, chậu rửa mặt phải lấy loại Song Hỷ đỏ, cho hỉ khí!”
Nghĩ đến ở nhà vẫn chưa có gương, cô xuyên không đến giờ vẫn chưa soi gương lần nào, lại bổ sung thêm một câu:
“Lấy thêm cái gương nữa, màu đỏ nhé.”
Đàm Minh Phương vẫn có chút không dám tin nhìn Đàm Tiểu Nhứ, cứ cảm thấy phản ứng của Đàm Tiểu Nhứ không bình thường, cô không phải nên khóc lóc ầm ĩ sao, sao lại khác thường thế này?
“Tiểu Nhứ, em, em không giận chị và Trần Chước chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
