Nghĩ đến cốt truyện đã thuộc nằm lòng, Đàm Tiểu Nhứ nắm chặt tay trong lòng:
Định luật xuyên sách chó má, xuyên phát nào câm nín phát đó!
Đàm Tiểu Nhứ cứ tưởng, thời điểm mình xuyên đến, chính là lúc này.
Nhưng cái mùi thối hun người xộc vào mũi này là từ đâu ra?
Chẳng phải nguyên chủ thắt cổ chết trong phòng tân hôn của mình sao?
Có phải nhảy hố phân đâu.
Đợi đến khi ký ức của nguyên chủ từng chút một ùa vào trong đầu, Đàm Tiểu Nhứ chấn động cả người:
Trời đất quỷ thần ơi, cốt truyện sụp đổ rồi!
Tin tốt: Nguyên chủ hiện tại vẫn chưa gả cho nam chính.
Tin xấu: Nguyên chủ uống thuốc trừ sâu chết, cô bị người ta đổ phân bò vào miệng!
Lại còn là phân bò nóng hổi có thêm gia vị nữa chứ!
Đàm Tiểu Nhứ bị cách thức xuyên không của mình làm cho kinh ngạc đến mức đồng tử rung chấn.
“Oẹ!”
Nôn càng dữ dội hơn.
Đầu treo lơ lửng bên mép giường đất, cuối cùng nôn ra cả dịch mật, thực sự không còn gì để nôn nữa, nhưng vẫn không ngừng nôn khan.
Dạ dày đau như bị vặn xoắn lại.
Một bà lão tươi cười nói:
“Tôi đã bảo phân bò chấm giấm có tác dụng mà lị?”
Đàm Tiểu Nhứ nước mắt lưng tròng: “...” Tôi cảm ơn tám đời tổ tông nhà bà!
Cho tôi một màn mở đầu bùng nổ vãi chưởng.
Sau khi nôn khan mấy chục cái, Đàm Tiểu Nhứ ngất lịm đi.
Đợi đến khi tỉnh lại lần nữa, mùi hôi thối hun người cuối cùng cũng giảm đi không ít.
Bãi nôn mửa trên nền đất nện đã được xúc đi.
Nhưng mà, trong miệng, vẫn... ừm...
Cô rên rỉ tỉnh lại.
Một giọng nói dịu dàng xen lẫn vui sướng truyền đến:
“Tiểu Nhứ, con tỉnh rồi, bụng đói rồi phải không, mẹ múc cho con bát cháo bột ngô nhé.”
Đàm Tiểu Nhứ: Cháo bột ngô?
Cháo bột ngô vị phân bò à?
“Oẹ...”
Dạ dày Đàm Tiểu Nhứ lại co rút, lại nôn tiếp.
Thang Ngọc Mai lau nước mắt, xót xa vỗ lưng cho con gái:
“Nôn đi, nôn ra là tốt rồi.”
“Mẹ, nước.” Đàm Tiểu Nhứ khó nhọc thốt ra hai chữ.
“Được, con đợi đấy, mẹ đi lấy nước cho con ngay.”
Thang Ngọc Mai mừng rỡ khôn xiết, cầm cái ca tráng men con gái vẫn thường dùng uống nước đi vào bếp, múc một ca nước ấm từ trong nồi nóng, đưa đến bên miệng Đàm Tiểu Nhứ.
Đàm Tiểu Nhứ uống một ngụm lớn, ùng ục súc miệng.
Phụt.
Phun thẳng xuống nền đất.
Súc sạch toàn bộ một ca nước ấm, xác nhận trong miệng không còn cặn phân sót lại, cô mới đặt ca tráng men xuống, lại nằm bẹp xuống giường đất:
Chết mất thôi.
Trong lịch sử xuyên không thảm nhất, bùng nổ nhất, chắc chắn phải có một chỗ cho tôi!
Nhắc đến quá trình trước khi xuyên không của cô, cũng thật là không ngờ tới.
Cô vốn là một nhân viên quèn bình thường ở thế kỷ hai mươi mốt.
Tối hôm qua, ông chủ vô lương tâm đột nhiên yêu cầu cô tăng ca làm bản thuyết trình, cô vừa mở máy tính lên, làm một mạch đến một giờ sáng, sửa đi sửa lại một trăm tám mươi lần.
Cuối cùng ông chủ dở chứng, lại dùng lại bản đầu tiên!
Đàm Tiểu Nhứ ôm trán cười khổ:
Cái công việc chó má này một ngày cũng không muốn làm nữa, thà về quê trồng ruộng còn hơn!
Ít ra lúa mì ngoài đồng sẽ không gọi điện cho cô lúc nửa đêm bảo rằng muốn kết trái mít.
Giây tiếp theo, trong đầu vang lên một giọng nói điện tử mơ hồ:
[Phát hiện ngài có ý nguyện làm ruộng mãnh liệt, có muốn trói định Hệ thống khai hoang không?]
Trói!
Trói trói trói!
Do dự một giây đều là sự thiếu tôn trọng đối với kiếp trâu ngựa của mình!
[Trói định thành công!]
Sau đó cô liền chìm vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại, chính là hiện trường “đầy mồm phun phân”.
Cái gì mà “ý nguyện làm ruộng mãnh liệt”, xin hỏi rốt cuộc là mãnh liệt đến mức nào vậy?
Cô còn có “ý nguyện phát tài mãnh liệt” nữa cơ mà, sao không trói định cho cô cái “Hệ thống phú bà”?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
