Chưa kể ở Cửa hàng Bách Hóa Quốc Doanh, xà phòng là mặt hàng khan hiếm, có phiếu cũng chưa chắc mua được.
Vậy mà nửa bánh xà phòng ấy lại phải dùng cho cả gia đình mười người, từ tắm rửa, giặt quần áo cho đến giặt ga trải giường, vỏ chăn, cố gắng cầm cự suốt cả một tháng.
Mùa đông còn đỡ, mười ngày nửa tháng mới tắm một lần cũng không thành vấn đề. Nhưng vừa sang mùa hè, chỉ cần một ngày không tắm rửa, cả người đã bốc mùi mồ hôi.
Cả gia đình chen chúc trong căn nhà nhỏ chỉ hơn chục mét vuông, hơi người lẫn mùi mồ hôi hòa vào nhau, đọng lại trong không khí; chỉ đứng lâu một chút cũng đủ khiến người ta choáng váng.
Mỗi lần Đinh Ninh đi tắm, chị dâu cả và chị dâu hai của cô ta đều đứng bên ngoài nhìn chằm chằm như đề phòng trộm cướp. Chỉ cần cô ta dùng thêm một chút xà phòng sẽ lập tức bị họ trừng mắt mỉa mai, đủ thứ lời khó nghe tuôn ra không chút kiêng dè.
Bị nói đến mức không biết phải giấu mặt vào đâu, Đinh Ninh chỉ có thể vội vàng qua loa tắm cho xong, thay quần áo rồi lủi đi như chạy trốn.
Mùi mồ hôi trên người không rửa sạch được, lại thêm xà phòng làm từ mỡ động vật thường để lại chút mùi tanh. Không có kem dưỡng da hay nước hoa gì để che lấp, nên người đứng gần cô ta nhất là Phạm Tình Tuyết, đương nhiên là người phải chịu khổ.
May mà từ nhỏ được giáo dưỡng tốt nên Phạm Tình Tuyết vẫn giữ phép tắc, không làm ra hành động thất lễ như bịt mũi hay phẩy tay xua mùi.
Cô khẽ vén chiếc chăn mỏng, bước chân trần xuống sàn, rồi mở thêm cánh cửa sổ còn lại.
Một làn gió nhẹ mang theo hương hoa tử vi thoang thoảng thổi vào phòng. Phạm Tình Tuyết khép mắt lại, vẻ mặt dịu đi, hít sâu một hơi bầu không khí trong lành hiếm hoi.
Cho đến bây giờ, cô vẫn không hiểu vì sao mình lại đột nhiên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, càng không biết linh hồn của nguyên chủ rốt cuộc đã đi đâu.
Trong cơ thể này, cô hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dấu vết nào của ý thức hay nguyện vọng còn sót lại từ nguyên chủ.
Đã như vậy, cô quyết định sẽ không đi theo con đường cũ của nguyên chủ, càng không để một ván bài tốt bị phá hỏng như trong sách.
Từ giờ trở đi, cô chính là “Phạm Tình Tuyết” hoàn toàn mới.
Đinh Tuệ tỏ ra ân cần nói.
“Con gái chúng ta phải biết giữ gìn thân thể, kẻo sau này để lại bệnh thì khổ. Đây, chị dâu pha cho em bát nước đường đỏ, mau uống khi còn nóng đi.”
Thực ra, Đinh Tuệ đã đứng ngoài cửa nghe lén khá lâu.
Thấy Đinh Ninh nói khô cả miệng mà vẫn không khiến Phạm Tình Tuyết gật đầu, cô ta sốt ruột đến mức dậm chân.
Cô ta chạy đến tủ bát, múc đầy một muỗng đường đỏ, nhưng vừa nhìn thấy lại đau long nên liền vội vàng đổ bớt đi hơn nửa. Phần còn lại chỉ vừa đủ che đáy muỗng, vậy mà cô ta vẫn cố pha vào một bát nước lớn, nhìn qua nhạt như nước lã.
Đứng bên cửa sổ, Phạm Tình Tuyết khẽ nheo đôi mắt đen láy.
Khóe môi cô nhếch nhẹ, lộ ra một tia mỉa mai nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía người được gọi là chị dâu thứ hai của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)