Khi ánh mắt Đinh Tuệ chạm phải đôi mắt trong trẻo của Phạm Tình Tuyết, ánh mắt dường như có thể nhìn thấu mọi thứ, cả người cô ta bỗng khựng lại.
Ánh mắt cô ta chớp loạn vài lần, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác chột dạ khó hiểu.
Cô ta lúng túng đặt bát nước đường đỏ nhạt nhẽo lên chiếc bàn học duy nhất trong phòng.
“Chị dâu để trên bàn trước nhé. Khi nào em muốn uống thì uống.”
Cô ta âm thầm đánh giá Phạm Tình Tuyết.
Cô em chồng vốn quen thuộc này… sao bỗng dưng lại như biến thành một người khác? Khí chất cả người dường như cũng thay đổi hẳn.
Chẳng lẽ cú ngã vừa rồi thật sự làm cô ta hỏng đầu?
Nhưng dù có hỏng đầu thì sao chứ. Trong nhà làm gì có tiền dư dả để đưa cô ta đi khám bệnh.
Hôm nay Phạm Tình Tuyết bị ngã đập đầu mà ngất, đáng lẽ phải đưa đến bệnh viện kiểm tra. Nhưng Đinh Tuệ thật sự không nỡ bỏ ra hai hào tiền đăng ký, lại thêm hơn một đồng tiền khám và tiền thuốc.
Thế nên cô ta chỉ tùy tiện lau qua vết thương trên trán, rồi quấn đại hai vòng vải trắng coi như xong chuyện.
Ngay cả vậy, Đinh Tuệ vẫn thấy xót ruột.
Miếng vải trắng ấy vốn là thứ cô ta khó khăn lắm mới dành dụm được, định để sau này may áo lót cho mình. Giờ lại bị dùng vào việc băng vết thương cho Phạm Tình Tuyết quả thật khiến cô ta cảm thấy phí phạm.
Một cơn bực bội nghẹn trong ngực, không nói ra thì khó chịu. Nhìn thấy mảnh vải trên trán Phạm Tình Tuyết đã bị máu nhuộm đỏ, Đinh Tuệ không nhịn được hừ nhẹ:
“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên giường nằm đi, kẻo vết thương lại chảy máu.”
Vừa nói xong, dường như nhận ra giọng mình quá gay gắt, cô ta vội vàng chữa lại:
“Chị dâu chỉ là lo cho sức khỏe của em nên nói hơi nặng lời thôi. Em cũng biết mà, tính chị là miệng dao găm tâm đậu hũ, đâu có ý xấu gì.”
Đinh Tuệ khom người nhặt đôi dép lê dưới gầm giường đặt ngay trước chân Phạm Tình Tuyết.
“Tình Tuyết, nếu em thật sự không muốn lên giường nghỉ ngơi thì ít nhất cũng mang dép vào đi. Chị dâu nhìn mà thấy xót lắm.”
Phạm Tình Tuyết hoàn toàn không để ý đến vẻ quan tâm giả tạo ấy.
“Không cần làm phiền chị dâu.”
Cô nhàn nhạt nói, giọng điệu bình thản. “Chị dâu có thật sự không có ý xấu hay không thì em không biết, nhưng cái miệng cay nghiệt thì đúng là lợi hại thật.”
Nói xong, cô nghiêng người tránh khỏi hai chị em Đinh Ninh và Đinh Tuệ rồi quay lại ngồi xuống mép giường.
Đầu cô hơi đau, không biết là do vết thương trên trán hay là di chứng của việc xuyên vào cuốn tiểu thuyết này.
“Chị dâu, Đinh Ninh, em muốn yên tĩnh một chút. Hai người ra ngoài trước đi.”
Giọng cô vốn mềm mại trong trẻo. Dù cố tình hạ thấp xuống vì không vui, vẫn mang theo vài phần dịu dàng.
Phạm Tình Tuyết không định lập tức trở mặt với họ.
Cô vừa mới xuyên vào trong sách nên cần thời gian để hiểu rõ thế giới này. Đợi đến khi có thể nắm chắc vận mệnh của mình trong tay, đến lúc đó ngả bài cũng chưa muộn.
Nghe cô thẳng thừng đuổi khách, sắc mặt Đinh Tuệ và Đinh Ninh đều trở nên khó coi.
Đinh Ninh cắn môi dưới, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Được thôi, cậu nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong, cô ta kéo Đinh Tuệ, người suýt nữa không kìm được cơn tức giận, đi ra khỏi phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
