Hơi thở của Đinh Ninh lập tức nặng nề hơn vài phần. Nhận ra thái độ của Phạm Tình Tuyết hôm nay khác hẳn với mọi khi, cô ta âm thầm mắng mấy câu trong lòng rồi cố gắng dịu giọng lại:
“Tình Tuyết, cậu biết tôi không có ý gì khác mà. Tôi cũng chỉ là nghĩ cho cậu thôi.”
“Cảm ơn, không cần.”
Giọng Phạm Tình Tuyết nhàn nhạt, nghe không ra chút cảm xúc nào.
Đinh Ninh nghẹn lại trong chốc lát. Trong lòng cô ta thầm nghĩ, chắc Phạm Tình Tuyết bị cú sốc quá lớn nên đầu óc còn chưa tỉnh táo, vì vậy cũng không tiếp tục lấy danh nghĩa cha mẹ cô ra khuyên nhủ nữa.
Đảo mắt một vòng, Đinh Ninh khẽ nheo lại đôi mắt nhỏ.
Ở trường, mỗi lần Phạm Tình Tuyết lén nhìn về phía Dương Yến, trong mắt đều ánh lên một tia sáng khác thường như sợ người khác không biết cô đang thầm thương trộm nhớ anh ta vậy.
Trong mắt Đinh Ninh, bộ dạng ấy chẳng khác nào một cô gái đang mê muội vì tình.
Cô ta biết rất rõ, Phạm Tình Tuyết đã lún sâu vào thứ tình cảm mơ hồ ấy. Chỉ cần lấy Dương Yến làm mồi, con cá này sớm muộn gì cũng sẽ cắn câu.
Đinh Ninh chậm rãi cúi xuống, ghé sát bên tai Phạm Tình Tuyết, giọng nói hạ thấp mang theo ý dụ dỗ:
“Nếu cậu cũng xuống nông thôn, mình có thể nhờ cậu mình sắp xếp cho hai chúng ta đến đội sản xuất Hồng Tinh, nơi Dương Yến sắp tới. Cơ hội gần gũi như vậy chỉ có một lần thôi, mình đối xử với cậu đủ tốt đi?”
Phạm Tình Tuyết khẽ nhíu mày, nghiêng người tránh khỏi hơi thở nóng hổi phả vào tai.
Cuối tháng sáu, thời tiết nóng bức đến ngột ngạt. Căn phòng nhỏ chật hẹp chẳng khác gì một chiếc lò hấp, hơi nóng hầm hập khiến người ta mồ hôi nhễ nhại, cả người dính nhớp khó chịu.
Mùi mồ hôi trên người Đinh Ninh lại đặc biệt nồng nặc, xộc thẳng vào mũi, khiến thái dương Phạm Tình Tuyết giật giật đau nhói.
Trong thời kỳ hỗn loạn những năm thập niên 60-70, các sản phẩm như nước hoa, phấn trang điểm, son môi đều bị coi là hàng xa xỉ, thậm chí bị gán cho cái mác “tư bản chủ nghĩa”.
Có rất nhiều nhà máy sản xuất mỹ phẩm bị buộc phải đóng cửa. Trên cả nước chỉ còn lại vài xưởng mỹ phẩm lâu đời cố gắng cầm cự, chật vật tồn tại.
Thời điểm cô xuyên tới chính là mùa hè năm 1976, phần mở đầu của câu chuyện. Chỉ khoảng ba bốn tháng nữa, chính sách sẽ dần được nới lỏng, mọi người mới bắt đầu dám thoải mái theo đuổi cái đẹp trở lại.
Nhưng hiện tại, vật tư vẫn vô cùng khan hiếm.
Những gia đình có điều kiện khá một chút còn có thể mua được một bánh xà phòng thơm để rửa mặt, tắm rửa.
Gia đình bình thường thì dùng xà phòng giặt thay thế. Đàn ông trong nhà nhiều khi chỉ dùng xà phòng gội đầu qua loa, rồi tiện tay múc vài gáo nước lã giội là coi như đã tắm xong.
Những nhà còn khó khăn hơn nữa thì dùng quả bồ kết. Người lớn tuổi trong nhà sẽ đem bồ kết ngâm mềm, giã nát rồi đun lên thành nước bồ kết dùng để gội đầu hoặc giặt quần áo.
Ở nhà họ Đinh, người duy nhất có công việc chính thức là anh cả của Đinh Ninh. Mỗi tháng anh ta cũng chỉ được phát nửa tờ phiếu xà phòng, phải tích góp hai tháng mới đủ mua một bánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)