Thương Ương bảo nhường đường một chút nhưng mấy cô gái kia không hề nhúc nhích, ngược lại bọn họ còn đứng vây quanh cô với dáng vẻ đầy áp lực. Lúc này Thương Ương mới hiểu ra rằng bọn họ không phải đứng đây để tán gẫu mà là đến để tìm cô "trò chuyện".
Cô ngước mắt lên nhìn, góc độ này hơi ngược sáng nên cô thấy cô gái dẫn đầu có vẻ ngoài thanh tú, kiểu tiểu gia bích ngọc. Đây chính là kiểu con ngoan trò giỏi trong mắt người lớn, có lẽ cũng chính là kiểu tiểu thư khuê các mà Thương Viên Lận đã nhắc tới.
Chỉ có điều, vị "tiểu thư khuê các" này dường như đang định đến đây để dạy dỗ một kẻ vô lại không có quy củ như cô.
Lữ Yên bước xuống một bậc thang, ánh mắt dò xét kỹ lưỡng khuôn mặt của Thương Ương rồi để lộ vẻ không phục, cô ta hơi khẽ gật đầu hỏi: "Cô tên là gì?"
"Không nói."
Biết đối phương không phải hạng người lương thiện gì nên Thương Ương cũng chẳng nể nang mà nhìn lại cô ta, thậm chí cô còn thong thả ăn một quả dâu tây.
Kết quả là còn chưa kịp ăn xong quả dâu ở tay phải thì một cô gái khác đã vung tay hất văng hộp dâu trong tay cô. Những quả dâu tây căng mọng, long lanh cứ thế bay lơ lửng giữa không trung rồi lần lượt lăn xuống đất, bám đầy bụi bẩn.
Thương Ương nhìn xuống mặt đất rồi nhíu mày, không ăn được nữa rồi.
Hộp dâu này của cô tận năm mươi tệ cơ đấy!
Cô gái hất hộp dâu lại đưa tay đẩy vai cô một cái, khiến Thương Ương phải lùi lại một bước, cô ta hùng hổ quát: "Hỏi thì trả lời đi, bớt giả vờ giả vịt ở đây!"
"Cô không nói thì tôi cũng điều tra ra được." Lữ Yên nhẹ nhàng giơ tay lên, cô gái kia lập tức thu tay lại rồi đứng lùi về phía sau.
Thương Ương chứng kiến cảnh này thì khẽ nở nụ cười.
Cô gái kia có chút tức giận, hét lên với cô: "Cười cái gì mà cười, ai cho phép cô cười?"
"Miệng mọc trên mặt tôi, tôi cười hay không còn phải báo cáo với cô à, chức quan chẳng thấy đâu mà oai phong gớm nhỉ."
Thương Ương đảo mắt một cái rồi ngồi xổm xuống, nhặt từng quả dâu tây bỏ vào hộp, sau đó mới giải đáp thắc mắc cho bọn họ.
"Tôi cười vì thấy các cô giống như quan hệ chủ tớ thời phong kiến vậy, sao thế, sống ở thời hiện đại chán rồi nên muốn nếm thử mùi hủ bại của chế độ phong kiến à?"
"Cô!"
"Cô cái gì mà cô, đừng có lấy ngón tay chỉ vào mặt tôi." Sắc mặt Thương Ương lạnh hẳn đi, "Mẹ nó chứ, sống những ngày tháng tốt đẹp quá nên chán rồi hay sao mà đến chọc giận tôi, có biết hộp dâu tây này giá năm mươi tệ không hả!"
Phí phạm quá đi mất, cô xót xa đến chết đi được!
Lữ Yên nhíu mày, có vẻ như rất không hài lòng với phản ứng của Thương Ương, một người thô tục như thế này tại sao lại có liên quan đến Thương Dịch được chứ.
Cô ta hỏi: "Cô và Thương Dịch có quan hệ gì?"
Thương Ương đang xót hộp dâu nên chẳng khách sáo mà đáp lại: "Tôi là bà nội cậu ta."
"Cô!" Dù Lữ Yên là người có tính tình khá tốt cũng bị thái độ của Thương Ương làm cho tức nghẹn, "Cô lại dám nói như vậy sao?"
"Tôi còn dám nói nhiều câu khác nữa cơ, cô có muốn nghe không?" Thương Ương chẳng hề sợ hãi, nói nhiều như vậy mà chẳng thấy ai bảo sẽ đền dâu tây cho cô, uổng công cô nàng này còn đeo cái kẹp tóc Niuniu xinh xắn như vậy!
"Mau đền tiền cho tôi đi, tôi còn đang vội về đi ngủ đây."
Xung quanh bắt đầu có người tụ tập xem náo nhiệt, lối đi cầu thang bị chặn lại khiến người ở dưới không lên được, người ở trên cũng chẳng xuống xong. Người vây quanh càng đông thì Thương Ương càng cảm thấy phiền não, cô khó chịu đến mức chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
"Nhanh lên, đừng để tôi phải nói thêm lời nào nữa."
Lữ Yên cũng nhận ra đây không phải là nơi thích hợp để "nói chuyện", cô ta quay người dẫn đám bạn rời đi, hoàn toàn không để tâm đến hai chữ đền tiền kia, trước khi đi còn để lại một câu đe dọa bảo Thương Ương cứ chờ đấy.
Chờ cái con khỉ ấy.
Thương Ương cảm thấy khó chịu vô cùng, cô gần như không thở nổi, thực sự chẳng còn sức lực để đuổi theo đòi nợ nên đành quay lại lớp học. Cô ném cả hộp lẫn dâu tây vào thùng rác, hơn nửa hộp dâu đã bị lãng phí hoàn toàn, lòng cô như đang rỉ máu.
Cô nhìn chằm chằm vào những quả dâu trong thùng rác rồi rơi vào trầm tư, một lúc sau cô lại rời khỏi lớp học.
Cô đi tới Lớp 1.
Thương Ương nhìn qua cửa sổ và thấy người mình cần tìm, cậu đang ngồi tại chỗ đọc sách, mái tóc hơi dài che khuất phần mái, khi cúi đầu để lộ xương cổ sau gáy, trông có chút gầy gò nhưng không hề yếu ớt.
"Thương Dịch, ra đây."
Cô cất tiếng gọi với âm lượng vừa phải.
Nghe thấy hai chữ Thương Dịch, học sinh trong lớp lập tức vểnh tai lên nghe ngóng, lại có người đến tìm Thương Dịch cơ à, tai bọn họ chắc không nghe lầm đấy chứ.
Thương Dịch nhìn về phía cửa sổ, khi xác định được giọng nói quen thuộc đó là của Thương Ương, cậu liền đặt sách xuống rồi đứng dậy đi ra ngoài. Một vài bạn học vừa đi ăn ở nhà ăn về nhìn thấy cảnh này đều kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Hóa ra bài đăng ngày hôm qua nói không sai chút nào, Thương Dịch thực sự đang qua lại rất thân thiết với một cô gái!
Bọn họ âm thầm di chuyển đến gần cửa sổ, giả vờ như đang bận rộn làm việc của mình nhưng thực chất là để che giấu hành vi nghe lén.
Ngoài hành lang, Thương Dịch khẽ cúi đầu, đôi mắt đen thâm trầm nhìn chằm chằm vào mặt Thương Ương không chớp mắt, dường như đang hỏi cô có chuyện gì.
Cậu cao hơn Thương Ương một chút, khi cúi đầu có thể nhìn rõ hình bóng cô phản chiếu trong đôi mắt mình.
"Đền cho tôi hộp dâu tây."
"?"
Thương Ương cố ý trêu chọc cậu nên bĩu môi một cái, ánh mắt Thương Dịch không đổi nhưng thoáng hiện lên chút lạnh lẽo, cậu tưởng rằng đây là biểu hiện Thương Ương sắp nổi giận.
Cô lại sắp trút giận lên cậu rồi, giống hệt như trước đây.
Những chuyện xảy ra trong hai ngày nay quả nhiên chỉ là ảo giác, Thương Ương chỉ mới cho cậu chút sắc mặt tốt hơn so với trước kia một chút mà cậu đã hận không thể vẫy đuôi lấy lòng cô rồi.
Thật là không có tiền đồ, bị hành hạ hết lần này đến lần khác mà vẫn không chịu nhớ đời, đúng là khiến bản thân cậu thấy ghê tởm.
Trong mắt Thương Dịch lóe lên tia lạnh lẽo, sắc mặt trầm xuống, cậu cúi đầu im lặng chờ đợi cơn thịnh nộ ập đến.
"Thẻ đang ở chỗ chị."
"Hửm?"
Thương Ương nhướng đôi lông mày thanh mảnh lên, suy nghĩ một lát, ừ nhỉ, hôm qua Thương Dịch đã đưa thẻ cho cô ở nhà ăn rồi, sao cô lại quên bẵng mất chuyện này chứ.
"À, vậy thì xin lỗi nhé, tôi quên mất."
Sau khi xin lỗi xong, Thương Ương lại tự nhiên đặt cổ tay lên vai Thương Dịch, cuối cùng mới hỏi vào chuyện chính: "Gần đây cậu có gây ra chuyện gì không?"
Khoảng cách giữa hai người rất gần, cơ thể Thương Dịch đã sớm cứng đờ, giống như bị đổ hàng ngàn cân xi măng vào người, cậu muốn lắc đầu nhưng không thể cử động được, vì vậy chỉ có thể lên tiếng: "Không có."
"Không có là tốt rồi, tôi đi trước đây."
Mới đi được hai bước, Thương Ương như sực nhớ ra điều gì đó liền quay trở lại, Thương Dịch vẫn đang ngây người đứng bất động tại chỗ.
"Chiều nay cậu cũng có tiết sinh hoạt câu lạc bộ à?"
Có.
Nhưng Thương Dịch không nói gì, trong lòng cậu đang có thứ gì đó đấu tranh dữ dội, cậu phải dùng rất nhiều sức lực mới có thể khẽ lắc đầu một cái.
"Được rồi, vậy tan học tôi sẽ đến cửa lớp đợi cậu, hai chúng ta cùng về."
Lần này Thương Ương không đợi Thương Dịch gật đầu đã quay người rời đi, nói nhảm gì chứ, cô là chị cơ mà, chỉ cần truyền đạt mệnh lệnh là được, làm em trai thì cứ ngoan ngoãn nghe lời đi.
Hai chúng ta cùng về.
Hai chúng ta cùng về.
Năm chữ này cứ vang vọng mãi bên tai Thương Dịch, não bộ cậu trống rỗng, giống như bị ai đó niệm chú định thân vậy, chờ đến khi bóng dáng của Thương Ương hoàn toàn biến mất, cậu mới khó khăn lắm mới lấy lại được tinh thần.
Tim cậu đập rất nhanh, hận không thể nhảy ra khỏi lồng ngực, chuyện Thương Ương bằng lòng cùng cậu về nhà là điều mà trong suốt mấy năm qua cậu còn chẳng dám mơ tới.
Mà hiện tại, Thương Ương lại chủ động đề nghị.
Là đang nằm mơ sao?
Sau khi cậu lấy lại bình tĩnh rồi quay vào lớp, đám học sinh đang nghe lén lập tức giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, Thương Dịch nghe thấy tiếng động nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, lẳng lặng ngồi xuống chỗ của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


