Giây tiếp theo, diễn đàn trường lại một lần nữa bùng nổ.
Lần này, chủ bài đăng đã tung ra một tấm ảnh chụp chung giữa Thương Ương và Thương Dịch vô cùng rõ nét, thậm chí có thể nhìn rõ cả mặt của hai người. Trong ảnh, cả hai đứng sát rạt bên nhau, tay của Thương Ương còn đặt lên trên vai của Thương Dịch nữa.
Hơn nữa bài viết còn đính kèm thêm dòng chữ: Thương, học bá nói thẻ ăn của mình đang ở trên người cô gái đó!!!
Khoảng cách gần gũi như thế này mà xuất hiện trên người Thương Dịch thì quả thật là chuyện không tưởng! Phải biết rằng bình thường chỉ cần có người hơi tiến lại gần một chút thôi, cậu ấy cũng sẽ dùng ánh mắt lạnh thấu xương kia để ép người đó lùi bước, chứ đừng nói đến việc tiếp xúc cơ thể trực tiếp như vậy.
[Hamburger học rộng tài cao: Bằng chứng rành rành luôn rồi nhé, cái khoảng cách này, cái bầu không khí này, ôi trời ơi mau đóng gói gửi đi đóng phim thần tượng thôi!]
[Tôi là Sảnh trưởng: Ngoài giờ học mà được xem mấy tấm ảnh đẹp mắt thế này mới có lợi cho sự tiến bộ của tổ chức chứ, đăng nhiều lên nhé!]
[Cháo trứng bắc thảo Solo: Ơ! Đây chẳng phải là Thương Ương sao? Cô ấy mặc đồng phục vào làm tôi suýt chút nữa không nhận ra, nếu là Thương Ương thì hai người này tụ lại một chỗ cũng có lý do cả rồi.]
[Romeo và chú heo qua đêm: Lầu trên ơi xin hãy kể câu chuyện của bạn đi nào!]
[Cháo trứng bắc thảo Solo: Chuyện này cũng có lai lịch cả đấy, tôi và Thương Ương trước kia là bạn học, cô ấy xinh đẹp bao nhiêu thì tính tình lại xấu bấy nhiêu, dễ cháy dễ nổ lại còn hay cáu gắt, bình thường đừng có dại mà chọc vào cô ấy, nếu không thì chẳng có kết quả tốt đẹp gì đâu!]
[Quá u sầu nên bị đuổi chém: Vậy nên, việc đưa thẻ ăn cho cô gái kia có phải là mối quan hệ như tôi đang nghĩ không?]
[Đập Cát: Chắc là vậy rồi, gia đình Thương học bá rất giàu có, chiếc đồng hồ hôm nay cậu ấy đeo cũng phải mấy chục nghìn tệ đấy, cô gái kia thì nhìn không ra, đôi giày hình như cũng chẳng phải thương hiệu lớn gì.]
Ngoài chủ bài đăng ra thì dưới phần bình luận còn có những người khác đăng ảnh của hai người bọn họ ở mọi góc độ khác nhau. Nào là ảnh sóng vai cùng đi, ảnh đang nói chuyện, cho đến ảnh có sự chạm khẽ vào cơ thể, ít nhất cũng phải có đến mười mấy tấm và tất cả đều đến từ tay của những người khác nhau.
Các dòng bình luận trên màn hình điện thoại cứ liên tục nhảy ra, lượt xem của bài viết cũng ngày càng tăng cao. Hạ Mân nhìn chằm chằm vào hai người đang có cử chỉ thân mật trong ảnh, cô ta siết chặt chiếc điện thoại trong tay, trong mắt lóe lên một tia ghen tỵ.
Cô ta nhớ lại câu nói “quen nhau từ lâu rồi” của Thương Ương, trong lòng bỗng thấy thắt lại một cách tê dại, vừa khó chịu lại vừa chua chát. Cô ta không tìm được chỗ để trút bỏ cảm xúc, khiến bản thân chỉ muốn dùng dao rạch một nhát thật sâu cho thỏa lòng.
Hạ Mân im lặng cất điện thoại vào trong túi xách rồi đặt tay lên ổ khóa cửa.
“Trong bài viết có đăng rồi, cô ta tên là Thương Ương, học lớp 13 khối mười, hay là chúng ta đến lớp tìm cô ta đi?”
“Không cần thiết.” Tiếng nước chảy trong bồn rửa tay vang lên, sau đó là tiếng rút khăn giấy, Lữ Yên lau sạch tay rồi vứt tờ giấy đã dùng vào sọt rác, “Tìm người khác là được.”
Mấy người còn lại nghe thấy ba chữ “tìm người khác” thì ngay lập tức hiểu ra vấn đề.
“Nhưng mà, tớ điều tra được mỗi ngày đều có xe đến đón cô ta, nên cũng không dễ ra tay đâu.”
Cửa nhà vệ sinh đột nhiên bị đẩy ra, thu hút ánh nhìn của mấy người đang trò chuyện bên trong.
“Tôi có thể giúp các cậu.”
———
Bốn giờ chiều, tiếng chuông tan học vang lên, Thương Ương cất đống đề thi và bài tập các môn mà giáo viên vừa phát vào trong cặp sách. Vốn dĩ cô không muốn mang cặp về đâu, nhưng vì chuyện sáng nay mà Thương Viên Lận lại mắng mỏ cô một trận, để tránh cãi nhau với ông già đang ở độ tuổi tiền mãn tính kia, cô chọn cách nhịn một chút cho êm chuyện.
Tiếng thông báo nhận tiền từ ứng dụng trên điện thoại vang lên, cô mỉm cười đầy mãn nguyện. Để bắt cô gái kiếm chuyện sáng nay phải bồi thường tiền, cô đã đặc biệt dùng năm tài khoản khác nhau để đăng bài lên diễn đàn trường, tố cáo đối phương bắt nạt người khác mà không chịu đền tiền. Dưới áp lực dư luận nặng nề, Lữ Yên rốt cuộc không còn cách nào khác, đành phải tìm đến tài khoản phụ của cô để nhắn tin riêng rồi chuyển tiền qua.
Trẻ con đúng là trẻ con, chỉ cần nắm thóp một cái là xong ngay~
Khi cô vừa kéo xong khóa cặp thì Hạ Mân bước tới, Thương Ương đeo cặp lên vai, động tác hơi khựng lại một chút mà không ai hay biết, sau đó cô hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Trực giác của phụ nữ đôi khi rất kỳ lạ, cô vốn không có ấn tượng tốt lắm về Hạ Mân, cho nên trong thời gian đi học cô luôn cố ý giữ khoảng cách và rất ít khi giao lưu, mà thực tế thì Hạ Mân cũng chẳng mấy khi tìm cô trò chuyện.
Nhưng lúc này thấy đối phương chủ động tìm đến, Thương Ương vẫn bày ra một vẻ mặt lịch sự, dù sao trước kia hai người cũng là bạn bè, không thể tự dưng lại tuyệt giao một cách vô lý được.
Nhưng lần này Hạ Mân lại nói rất nhanh, không để lại cho cô chút kẽ hở nào: “Bạn của tớ hôm nay đi cùng với người yêu rồi, Ương Ương cậu cứ đi cùng tớ đến chỗ tòa nhà khối Trung học cơ sở là được, tớ ra cửa sau để bắt xe.”
Đã nói đến mức này rồi thì Thương Ương cũng không từ chối nữa, con gái vốn dĩ da mặt mỏng, cô không nỡ để cô ta phải khó xử, dù sao cũng chỉ có một đoạn đường ngắn thôi.
Bước ra khỏi lớp học, cô liếc mắt một cái đã thấy Thương Dịch đang tựa lưng vào tường: “Chẳng phải đã bảo cậu đứng chờ ở cửa lớp của cậu sao, sao lại chạy đến tận đây rồi.”
Thương Dịch đứng thẳng người dậy: “Cũng như nhau cả thôi.”
Thương Ương gật đầu cũng không quá để ý, cô nhìn sang Hạ Mân bên cạnh rồi thuận miệng giới thiệu một câu: “Đây là bạn học của tôi, cô ấy đi cùng chúng ta một đoạn đường.”
Hạ Mân có chút thẹn thùng, khuôn mặt đỏ bừng lên, phần tóc mái dài quá lông mày cùng bím tóc được tết rất tỉ mỉ và xinh đẹp, nếu nhìn kỹ sẽ thấy màu môi của cô ta cũng hơi ửng đỏ.
“Chào cậu, tớ tên là Hạ Mân, cảm ơn cậu vì lần trước đã mời tớ ăn mì nhé.”
Thương Dịch vẫn giữ vẻ lạnh lùng như mọi khi, cậu không nói lấy một lời nào mà chỉ đi sát bên cạnh Thương Ương, lẳng lặng rảo bước thật nhanh.
“Ương Ương, chiều thứ Ba tuần sau tan học chúng mình đến quán đồ ngọt ở con phố đối diện trường được không? Chúng mình đã hẹn nhau mấy lần rồi đấy.”
Thương Ương nhìn vào ánh mắt chân thành của Hạ Mân, sau một hồi do dự cuối cùng cô cũng đồng ý: “Được thôi.”
Trường Trung học số 1 Kinh Thành rất lớn, diện tích chiếm khoảng hơn một trăm bốn mươi mẫu. Từ sảnh tòa nhà dạy học đi ra, trước tiên phải đi xuống cầu thang, sau đó đi bộ thêm một đoạn đường dài nữa. Khi đi đến tòa nhà khối Trung học cơ sở, Hạ Mân nói lời tạm biệt với hai người, lúc chào tạm biệt ánh mắt cô ta cứ liên tục liếc về phía khuôn mặt của Thương Dịch.
Chiếc xe đón bọn họ tan học vẫn dừng ở vị trí cũ hơi lệch về phía trước trường một chút, chỗ này đúng lúc ngược với hướng dòng người qua lại, vừa không phải chen chúc trong đống xe cộ lại vừa không quá gây chú ý.
Tài xế thấy hôm nay Thương Dịch lại đi cùng thì lấy làm ngạc nhiên vô cùng, ông ấy liền thuận miệng hỏi một câu: “Hôm nay cậu chủ nhỏ không đến câu lạc bộ sao?”
Kết quả là lời vừa ra khỏi miệng, ông ấy đã cảm thấy hối hận ngay lập tức.
Cái miệng này của ông ấy đúng là thật thà quá, hỏi làm gì cơ chứ, cậu chủ nhỏ căn bản sẽ không bao giờ trả lời đâu, hỏi câu này chẳng khác nào tự chuốc lấy gượng gạo vào thân.
Bên trong xe đã được bật điều hòa từ trước, Thương Ương vốn đang đi bộ đến phát nóng liền tìm khăn ướt trong chiếc hộp nhỏ trên xe để lau mồ hôi, tiện tay cũng ném cho Thương Dịch một tờ.
“Đúng rồi, hôm nay cậu ấy không có, hoạt động câu lạc bộ ngày nào cũng có sao bác? Có gì vui không ạ?”
Tài xế liếc nhìn gương chiếu hậu, trong lòng có chút cảm động vì đại tiểu thư đã tiếp lời của mình.
Thương Dịch dùng khăn ướt lau sạch tay, sau đó thản nhiên trả lời: “Cũng bình thường.”
“Không vui thì còn đến đó làm gì, về nhà nằm chơi chẳng phải sướng hơn sao.”
Thương Ương nói câu này một cách rất hiển nhiên, thấy Thương Dịch cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô lại không nhịn được mà đưa tay búng nhẹ vào trán cậu ấy một cái: “Nhìn chị làm cái gì, đồ ngốc nghếch.”
Tài xế bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng cậu chủ nhỏ làm sao mà ngốc được chứ, cậu ấy là một thiên tài đấy...
Thương Dịch khẽ ừ một tiếng, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Cô đã quên rồi, chính vì cô không muốn cùng cậu tan học nên cậu mới ở lại câu lạc bộ trường thêm một tiếng đồng hồ đó thôi.
Bây giờ mọi chuyện lại thay đổi rồi.
Liệu sau này cô có lại đuổi cậu xuống xe nữa hay không đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


