Thật ra hôm qua là lần đầu tiên Thương Viên Lận mắng cô con gái nhỏ này. Trước kia tuy Thương Ương không ham học nhưng cũng chẳng gây chuyện thị phi, thế nên ông thường nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện.
Thế nhưng khi nhìn thấy tờ bài thi chỉ vỏn vẹn 28 điểm kia, ông thực sự không thể nhắm mắt nổi nữa. Nếu cứ mặc kệ Thương Ương lêu lổng như vậy, sau này ông chẳng còn mặt mũi nào đi gặp mẹ cô.
Ông thật lòng không hiểu nổi, tại sao ba đứa con trai lớn và cậu con trai út đều có thành tích học tập chẳng cần lo lắng, mà duy nhất một mống con gái lại khiến người ta đau đầu đến thế. Con gái nhà người ta đều là áo bông nhỏ sưởi ấm lòng cha, còn cái đứa nhà ông thì hay rồi, miếng vải này căn bản chẳng thể may thành áo.
Sau khi cãi nhau một trận, suốt mấy đêm liền ông không ngủ ngon giấc. Ông cứ trằn trọc mãi và nghĩ bụng nhất định phải dạy dỗ lại cô con gái út, không thể để cô tiếp tục sống vô tích sự như vậy được. Kết quả là ông mới nói một câu, Thương Ương đã có sẵn mười câu chờ để cãi lại.
Thương Viên Lận xoa xoa thái dương rồi bực bội nói: "Thương Ương, con nhất định phải nói chuyện với cha như vậy sao? Chẳng lẽ cha không phải vì tốt cho con à, tất cả những gì cha làm đều là vì tốt cho con!"
"Nếu vì tốt cho con thì đừng chọc con tức giận ngay lúc đang ăn cơm." Thương Ương vừa nhai thịt bò vừa không chút sợ hãi mà nhìn thẳng vào ông cha hờ.
Thương Viên Lận:.....
Cái đứa con nghịch ngợm này đúng là hết thuốc chữa rồi.
Ông dời tầm mắt sang nhìn cậu con trai út với cử chỉ lịch sự và tao nhã, tâm trạng lúc này mới dịu lại đôi chút. Ông chỉ đành tự an ủi bản thân, là sinh đôi mà, một đứa ngoan ngoãn thì đứa kia phải bướng bỉnh thôi, chuyện vẹn cả đôi đường đâu phải ai cũng gặp được.
Giọng điệu Thương Viên Lận ổn định trở lại: "Tiểu Dịch, dạo này ở trường thế nào?"
Thương Dịch dừng đũa rồi khẽ gật đầu một cái, cậu ấy tuyệt nhiên không nói lời nào.
Thương Viên Lận hài lòng giãn chân mày ra rồi nói tiếp: "Cuốn kỳ phổ bố đưa con đã xem xong chưa, ít nữa bố sẽ dẫn con đến nhà Lão Phùng."
Thương Dịch gật đầu, cậu ấy không có ý kiến gì.
Đột nhiên, một giọng nói gây phiền lòng chen ngang vào.
Thương Ương nuốt miếng cơm trong miệng rồi nói: "Con cũng muốn đi."
Tất nhiên là vì ở đó Thương Dịch sẽ gặp nữ chính Lâm Nguyện. Trong lúc đang buồn bã và thiếu thốn cảm giác an toàn cùng tình thương, lần đầu tiên cậu ấy cảm nhận được sự ấm áp khi được chăm sóc, từ đó để lại ấn tượng sâu sắc với nữ chính.
Thế nên, việc mang một "chiếc máy sưởi nhỏ" đến sưởi ấm cho Thương Dịch cần phải được đưa vào chương trình nghị sự ngay lập tức.
Thương Viên Lận:....
Thương Dịch: .
Ninh Uyển Quân:.....?
Thương Viên Lận định nói lại thôi. Ông biết rõ mấy năm nay mối quan hệ giữa Thương Ương và Thương Dịch không hề tốt, vả lại còn là do Thương Ương chủ động gây ra, vậy mà bây giờ cô lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Còn cái gì mà từ trường bị nhiễu loạn nữa chứ, cô tưởng mình là Siêu nhân điện quang sắp biến hình chắc?
Nhìn thấy vẻ mặt hoàn toàn không tin của ông bố hờ, Thương Ương cũng lười tìm lý do khác: "Cha mặc kệ con đi làm gì, tóm lại là con muốn đi."
Quân tử vốn chẳng thể thắng nổi kẻ vô lại, mà Thương Viên Lận muốn làm quân tử, vậy nên ông chắc chắn không phải đối thủ của một Thương Ương đang giở thói ngang ngược.
Ninh Uyển Quân lúc này mới lên tiếng: "Tiểu Dịch là đi học hỏi, nếu Ương Ương muốn chơi thì để dì đưa con đi xem triển lãm tranh nhé?"
Giọng bà ta rất ôn hòa, trên mặt lại mang theo nụ cười đúng mực, không hề xa cách cũng chẳng hề nịnh bợ. Cách bà ta nắm bắt chừng mực vô cùng khéo léo, luôn đặt mình ở một vị trí không khiến người khác chán ghét.
Tuy lời này nghe thì bùi tai nhưng thực chất lại là đang ám chỉ Thương Ương ham chơi và chỉ muốn đến đó quậy phá. Vì thế nên rất rõ ràng, Thương Viên Lận đã bắt đầu do dự, còn đôi mắt đen thẳm lạnh lùng của Thương Dịch cũng ngay lập tức chiếu thẳng vào bà ta, khiến Ninh Uyển Quân phải vô thức né tránh.
Thương Ương tặc lưỡi một cái.
Trong tiểu thuyết, Ninh Uyển Quân chính là dựa vào bộ mặt người mẹ hiền từ này để tạo dựng quan hệ tốt với nguyên chủ. Tính tình nguyên chủ tuy có kỳ quặc nhưng lại không thể khước từ tình mẹ con, giống như ảo ảnh trên sa mạc vậy, dù biết nó có thể là giả nhưng bạn vẫn không cách nào thôi hy vọng về nó.
Thế nên sau này Thương Ương mới có thể ghét nam nữ chính đến vậy, thậm chí cô còn liên tục gây khó dễ cho họ, trong đó chắc chắn không thiếu sự xúi giục của Ninh Uyển Quân.
Nghĩ đến việc mình phải ngồi tù có liên quan mật thiết đến người đàn bà này, Thương Ương lại thấy lửa giận bốc lên. Cô chẳng nể nang chút nào mà mắng thẳng mặt Ninh Uyển Quân: "Hôm qua dì bị tôi mắng chưa đủ sướng hay sao? Đừng có ở đó nói bóng nói gió bảo tôi ham chơi, cũng chưa đến lượt dì sắp xếp chuyện của tôi đâu, ăn no rồi thì xéo sang một bên đi."
Nếu đã xuyên không vào sách rồi thì cô nhất định phải mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp. Ngộ nhỡ sau này không về được nữa mà phải sống ở đây cả đời, cô cần phải loại bỏ từng mối nguy hiểm đang cản trở con đường sung túc của mình.
Cô suy nghĩ rất thấu đáo, bản thân không cần quan hệ quá tốt với người trong nhà, chỉ cần không quá tệ là được. Hơn nữa khi đọc sách cô đã nhận ra Thương Viên Lận tuy nghiêm khắc cổ hủ nhưng thực chất trong lòng lại rất quan tâm đến con cháu.
Có ông bố này ở đây, chỉ cần cô không đâm thủng trời thì Thương Viên Lận sẽ không bỏ mặc cô đâu.
Nếu sau này cô xuyên trở về thì ít nhất cũng đã để lại cho Thương Ương trong sách một cuộc sống ổn định và giàu sang, coi như không uổng công tới đây một chuyến.
Ninh Uyển Quân ngây người ra. Nếu chuyện tối qua có thể đổ lỗi cho việc Thương Ương nổi giận rồi giận cá chém thớt sang bà ta, thì hôm nay lại không thể giải thích như vậy được nữa. Bà ta thực sự không biết mình đã chọc giận Thương Ương từ lúc nào.
Theo lẽ thường thì đáng lẽ Thương Ương phải vui vẻ đồng ý mới đúng, vì cô luôn mong muốn thấy bà ta chỉ đưa mỗi mình cô đi chơi mà thôi.
Thương Viên Lận trợn to mắt rồi quát lên: "Con nói chuyện với dì Ninh của con kiểu gì vậy, thật là không biết lớn nhỏ!"
"Không sao, không sao mà." Ninh Uyển Quân dù đang cảm thấy vô cùng khó xử nhưng vẫn dịu dàng an ủi Thương Viên Lận. Bà ta hoàn toàn bày ra dáng vẻ của một người phụ nữ rộng lượng và ôn nhu, mặc cho hai chữ "dì Ninh" trong miệng Thương Viên Lận như một nhát dao đâm vào tim bà ta.
Đúng vậy, bà ta gả vào đây bao nhiêu năm trời nhưng Thương Viên Lận hoàn toàn không có ý định để con cái nhà họ Thương đổi cách xưng hô gọi bà ta là mẹ. Bọn chúng lúc nào cũng "dì Ninh, dì Ninh", ai không biết còn tưởng bà ta là bảo mẫu trong nhà này đấy!
Thương Ương hừ một tiếng đầy khó chịu, lời không cho nói cũng đã nói rồi. Phản ứng của Thương Viên Lận cho thấy ông không phản đối chuyện cô đi cùng Thương Dịch đến nhà Lão Phùng, nghĩa là ông đã đồng ý.
Thương Viên Lận cũng thực sự đồng ý, ông hy vọng mối quan hệ của hai chị em có thể dịu lại đôi chút, ít nhất là đừng có đối đầu gay gắt như vậy nữa. Thế nên khi Thương Ương tự nguyện muốn đi cùng, ông chẳng có lý do gì để từ chối.
Bàn ăn của nhà họ Thương đã lâu lắm rồi mới "náo nhiệt" như thế này. Thương Dịch vốn luôn đứng ngoài cuộc khẽ liếc nhìn Thương Ương một cái, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng nay lại có chút phức tạp.
Ngày hôm sau, Thương Ương mang theo quầng thâm mắt ngồi lên xe. Thấy Thương Dịch vẫn còn đứng ở bên ngoài, cô lại hừ một tiếng đầy vẻ khó chịu.
"Lên xe đi, đứng đực ra đấy làm cột điện à."
Đêm qua cô đã thức khuya để đọc mấy cuốn tiểu thuyết hào môn xuyên sách, mục đích là muốn xem các đồng nghiệp khác hóa giải chiêu trò như thế nào. Cô chưa có kinh nghiệm thực chiến nên chỉ đành học lỏm mấy ngón nghề của họ.
Kết quả là vừa ngủ dậy một cái đã quên sạch sành sanh, nội dung của hơn năm mươi chương đầu cô không còn nhớ một tí tẹo nào nữa.
Thương Dịch nhìn Thương Ương đang vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, rồi cậu ấy lại im lặng ngồi lên xe.
Cả hai lại cùng nhau bước vào trường học. Nhờ có chuyện ở nhà ăn hôm qua mà hôm nay có không ít người chú ý đến hai chị em, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Tiếng xì xào bàn tán quá nhiều, nhiều đến mức Thương Ương muốn lờ đi cũng khó. Cô cảm thấy hơi khó hiểu: "Tuy là mình xinh đẹp thật đấy, nhưng cũng đâu đến mức có nhiều người hâm mộ thế này nhỉ."
Có khi sắp lập được cả hội hậu thuẫn luôn rồi ấy chứ.
Thương Dịch nhìn chằm chằm vào mặt cô vài giây nhưng không hề có phản ứng gì.
Kết quả là Thương Ương lại tự nhiên vỗ vai cậu. Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay cô chạm xuống, cả người Thương Dịch cứng đờ lại trong tích tắc, ngay sau đó, cậu nghe thấy bên tai vang lên một tiếng cười rất nhẹ.
"Sở hữu cùng khuôn mặt với chị đây, nhóc con cứ âm thầm mà vui sướng đi nhé."
Nói xong, Thương Ương liền quay người bước vào lớp và để lại một bóng lưng vô cùng tiêu sái.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, bình thường quả thật không có ai để ý thấy Thương Ương và Thương Dịch trông giống nhau — ngoại trừ lúc đặt cả hai ở cạnh nhau để so sánh, người ta mới phát hiện ra đường nét ngũ quan của họ thực sự rất tương đồng.
Tiết học buổi sáng cô vẫn tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Vị trí của Thương Ương nằm cạnh cửa sổ, sách vở thì xếp thành một đống cao nên chỉ cần cúi đầu xuống là căn bản không ai phát hiện ra cô đang làm gì, đây hoàn toàn là kinh nghiệm xương máu từ thời đi học của cô.
Buổi trưa không có hứng thú ăn cơm nên cô ghé vào siêu thị mua một hộp dâu tây rồi thong dong đi bộ trên cầu thang. Vốn dĩ cô định đi thang máy nhưng khổ nỗi người đông quá, thế nên đành hạ mình chịu khó leo thang bộ vậy.
Thương Ương vừa ăn vừa đi, lại còn cúi đầu nghịch điện thoại. Đi được một lúc cô liền nhận thấy có gì đó không ổn, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mấy cô gái đang chặn ngay lối lên xuống cầu thang, có lẽ là đang tụ tập buôn chuyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
