Đường Dật Thần thúc giục Vệ Quân: "Chồng ơi, anh mau ký thỏa thuận đi. Ký xong thì đi ăn cơm với em, sáng sớm nay đã bị hối hả ra cửa để tới gặp anh rồi, em còn chưa ăn sáng nữa, đói quá đi mất."
Giọng Đường Dật Thần vui vẻ, sự hân hoan nhảy nhót hiện rõ trên mặt, hơn nữa còn tỏ ra cực kỳ không xem mình là người ngoài.
Có điều, niềm vui nỗi buồn của nhân loại vốn không tương thông, sự hưng phấn của Đường Dật Thần hiển nhiên không chạm được đến Vệ Quân.
Vệ Quân nghiến răng. Dùng đầu gối cũng biết, thông tin mà thằng bạn chí cốt điều tra cho anh có vấn đề rồi.
"Đừng có gọi lung tung." Vệ Quân xoay cây bút ký trong tay, ngước mắt hỏi Đường Dật Thần: "Mục đích của cậu là gì?"
Đường Dật Thần ngẩn ra: "Hả?"
Vệ Quân: "Tại sao lại đồng ý ký thỏa thuận, cậu muốn cái gì?"
Muốn anh chứ gì nữa!
Đường Dật Thần suýt chút nữa đã không kìm được mà nói ra lời trong lòng.
Đương nhiên là mê anh có tiền, mê anh đẹp trai, trông lại còn có vẻ "hàng to xài tốt" nữa chứ.
Mấy cái này hình như đều không thể nói ra được.
Không đợi cậu nói, Vệ Quân lại lên tiếng: "Đừng nói cậu là vì tiền, mấy chục triệu cỏn con mà thôi. Cậu dù sao cũng là con trai ruột của Đường Hưng Nghiệp, tôi không tin cậu không lấy được số tiền đó từ chỗ ông ta."
Mấy chục triệu cỏn con mà thôi.
Đường Dật Thần, người trước khi xuyên sách dù đã cầm giải ảnh đế nhưng vẫn chỉ là một kẻ làm công trong giới giải trí, cảm thấy mình đang bị "Versailles"¹ một cách nặng nề.
¹Versailles: Từ lóng mạng chỉ việc khoe khoang một cách ngấm ngầm, giả vờ khiêm tốn hoặc than phiền nhưng thực chất là để tự đề cao bản thân.
Thật ra mà nói, Đường Dật Thần tuy đã độc thân 28 năm, miệng thì luôn bảo phải tìm cho mình một tấm chồng, nhưng vẫn chưa thật sự yêu đương bao giờ.
Mà hôm nay sở dĩ lại kích động như vậy, một mặt là vì Vệ Quân khiến cậu vừa gặp đã yêu, mặt khác là cảm giác không chân thật khi xuyên sách khiến cậu cố tình muốn thả lỏng bản thân một chút.
Trước kia cậu luôn sống theo khuôn phép, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, chưa kịp buông thả hưởng thụ cuộc sống thì đã xuyên sách. Bây giờ cậu chỉ muốn tận hưởng lạc thú trước mắt, muốn cuộc đời mình từ giờ trở đi đều là vui vẻ tùy tâm.
Hơn nữa, lần đầu tiên gặp được người đàn ông hợp ý mình đến vậy, lỡ bỏ qua chẳng phải sẽ hối hận chết cậu sao.
Mặt khác nữa cũng không hẳn là hoàn toàn mê muội vì sắc đẹp. Cậu hiện tại đã xuyên thành vai chính tiện thụ, trước có cha và mẹ kế tệ bạc muốn áp bức, sau lại có tra công Lương Văn Hạo muốn hút máu.
Dù cho Đường Dật Thần từ nhỏ đã luyện võ, có thể một mình chấp mười, nhưng ở một thế giới xa lạ, nếu đối đầu với những thế lực tư bản thực sự mạnh mẽ, cậu vẫn sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy, cậu không thể không tạm thời tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc.
Trước mắt mà nói, Vệ Quân không nghi ngờ gì chính là lựa chọn tốt nhất.
Liên hôn theo thỏa thuận với Vệ Quân, nếu một năm sau Vệ Quân đề nghị ly hôn, có được một năm tình duyên sớm tối với một soái ca hợp ý như vậy, lại không cần phải chịu trách nhiệm, thậm chí còn có "lương" để nhận, tuyệt đối không lỗ.
Nếu chung sống hòa hợp, Vệ Quân ở những phương diện khác cũng hợp gu với cậu, cậu sẽ cố gắng một chút, tranh thủ thuần phục người đàn ông trước mắt hung dữ như sói này thành "lang khuyển"² độc quyền của mình.
²Lang khuyển: Chó sói, ở đây có thể hiểu là người bạn đời mạnh mẽ, trung thành và có tính chiếm hữu.
Ở trong giới giải trí lâu rồi, nhìn quen các loại vợ chồng giả tạo bề ngoài, chính Đường Dật Thần cũng không biết mình có còn tin vào tình yêu đích thực hay không.
Những suy nghĩ này của cậu dĩ nhiên đều không thể nói cho Vệ Quân biết. Vì thế, Đường Dật Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Vì ước mơ."
Vệ Quân: "..."
Câu trả lời này khiến Vệ Quân bất ngờ.
Anh chế nhạo: "Ước mơ gả cho tôi à?"
Đường Dật Thần không thèm để ý đến anh, tiếp tục diễn, ánh mắt từ từ nhìn ra ngoài nói: "Tôi có một ước mơ, tôi muốn trở thành một diễn viên."
"Đại đa số người trên đời này từ khi sinh ra đã bắt đầu sống theo một con đường định sẵn, từng bước một: tiểu học, trung học, đại học, sau đó tốt nghiệp tìm một công việc ổn định, kết hôn sinh con, sống một cuộc đời bình thường."
"Tôi không muốn như vậy. Tôi muốn trở thành một diễn viên, để từ đó trải nghiệm các loại nghề nghiệp, cuộc sống khác nhau. Đến thế gian này một chuyến, tôi muốn cố gắng hết sức để sống thật đặc sắc, tùy ý, chứ không phải cả đời tầm thường ở một vị trí cố định nào đó."
Hoàn toàn không phải! Diễn viên cũng siêu cấp vất vả siêu cấp mệt! Đặc biệt là diễn viên võ thuật, tuổi còn trẻ đã một thân đầy thương tích. Nếu có thể tôi chỉ muốn làm một con cá cảnh thôi!
Một con cá cảnh nhiều tiền! $_$
Vui thì bay đi xem show thời trang, buồn thì bao trọn rạp xem talk show, có tiền thì tùy hứng, không ràng buộc không gò bó thật tốt biết bao!
Đường Dật Thần thả hồn theo mây gió, suy nghĩ lung tung.
Vệ Quân có chút bất ngờ khi nghe được những lời này từ miệng Đường Dật Thần.
Anh nhìn theo ánh mắt của Đường Dật Thần ra ngoài, hướng đó hình như là hướng của Phim trường Tấn Châu.
Vì thế bất giác cũng tin vài phần lời Đường Dật Thần nói.
Đường Dật Thần tiếp tục bịa chuyện: "Nhưng mà vì đủ mọi lý do, tôi đã không thể đi theo con đường diễn viên này. Vốn tưởng rằng sau khi được người cha ruột giàu có tìm về, tôi có thể thực hiện được lý tưởng này, nhưng họ lại cho rằng việc xuất hiện trước công chúng trong giới giải trí là điều đáng xấu hổ, chỉ xem tôi như một công cụ để liên hôn."
Đường Dật Thần thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Vệ Quân: "Sự xuất hiện của anh khiến tôi lại một lần nữa nhìn thấy hy vọng."
Ánh mắt phải nóng bỏng chân thành, nhìn chăm chú ba giây! Cắt!
Cảnh này Đường Dật Thần diễn rất tuyệt! Thoát ly khỏi thứ tình yêu tiền bạc tầm thường, nâng tầm lên giá trị lý tưởng, lấy tình cảm động lòng người, bài thi đạt điểm tối đa!
Đường Dật Thần thầm làm đạo diễn cho chính mình, đúng là tự biên tự diễn! Còn rất kiêu ngạo mà cho mình điểm tuyệt đối.
Nói xong, cậu cụp mi mắt xuống, uống một ngụm trà, chờ đợi phản ứng của Vệ Quân.
Haiz, người thật thà như cậu mà phải bịa chuyện cũng mệt quá đi, uống ngụm trà giải khát đã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


