Buông chén trà, Đường Dật Thần thấy Vệ Quân dường như đã tin, liền rèn sắt khi còn nóng nói: "Ba tôi đã hứa với tôi, nếu tôi có thể liên hôn với anh, ông ấy sẽ giao công ty Giải Trí Tinh Thần dưới danh nghĩa của ông ấy cho tôi."
Đường Dật Thần nói, giọng đột nhiên đầy phẫn hận: "Cái gì mà dưới danh nghĩa của ông ta! Rõ ràng đó là sản nghiệp của mẹ tôi! Đường Hưng Nghiệp ngoại tình với Liễu Như Vân gián tiếp hại chết mẹ tôi, bây giờ lại muốn lợi dụng tôi."
Để không cho Vệ Quân suy nghĩ lại, tránh phát hiện ra sơ hở, cậu liền chuyển chủ đề, hỏi: "Vậy còn anh thì sao? Chồng ơi, tại sao anh lại muốn kết hôn theo thỏa thuận với em vậy?"
Bởi vì cảm xúc trồi sụt, đáy mắt Đường Dật Thần ươn ướt, hàng mi dài cong vút dính vài hạt nước trong veo, càng thêm đen nhánh như lông quạ.
Cậu xuyên vào thân thể của nguyên tác thụ, ngoại hình của cậu và nguyên chủ giống hệt nhau. Dù lúc này thân thể có hơi gầy yếu, không bằng được vẻ đẹp trai đỉnh cao của cậu lúc trước, cũng khó mà che giấu được ngũ quan tinh xảo cực kỳ thu hút người khác của cậu.
Nếu nói Vệ Quân là kiểu đẹp trai mang lại cảm giác áp bức, đầy tính công kích, khiến người ta không dám đến gần, thì Đường Dật Thần lại hoàn toàn trái ngược.
Khí chất trên người cậu ôn hòa vô hại, nhưng lại ngầm mang theo sự tự tin tự phụ mà người bình thường khó có được, khiến người ta bất giác mà sinh hảo cảm, muốn đến gần lại sợ làm vấy bẩn.
Phảng phất như trời sinh ra là để được người khác nuông chiều, khiến người ta bất giác muốn đem hết những điều tốt đẹp nhất cho cậu, tất cả đều nghe theo ý cậu.
Điểm Đường Dật Thần hài lòng nhất trên người mình chính là đôi mắt. Khi cậu chuyên chú nhìn một người, đôi mắt long lanh to tròn, làm nổi bật lên vẻ ôn hòa mềm mại, khiến người ta không sinh lòng đề phòng.
Còn khi cậu hơi cụp mi mắt xuống, đuôi mắt hơi xếch lên, khí chất cả người cũng sẽ thay đổi, phảng phất từ một nam thần học đường tỏa nắng biến thành một thiếu gia nhà giàu tự phụ được nuông chiều, trông cực kỳ cuốn hút và khác biệt.
Chỉ là đối với một số người mê cái đẹp mà nói, người đẹp như vậy, dù có nổi giận thì cũng nhất định là lỗi của người khác.
Lúc này Đường Dật Thần dùng đôi mắt long lanh ngấn nước như cún con nhìn Vệ Quân, gọi một tiếng "chồng ơi" vừa thân mật lại vừa mềm mại, hơi mang theo chút giọng mũi, có chút nũng nịu.
Bàn tay đang xoay bút của Vệ Quân dừng lại, rồi từ từ siết chặt. Anh mặt không biểu cảm nói: "Đã bảo cậu đừng gọi lung tung, chúng ta chỉ là kết hôn theo thỏa thuận, không cần gọi thân mật như vậy, sau này cứ gọi tên tôi."
"Trong thỏa thuận có viết trước mặt người ngoài phải tỏ ra ân ái, chủ yếu là để cho ông nội tôi xem, cuộc liên hôn này cũng là ý của ông."
Đây xem như là trả lời câu hỏi lúc trước của Đường Dật Thần.
Đường Dật Thần suy ngẫm. Vệ Quân vừa nhìn đã biết không phải là người dễ dàng nghe theo mệnh lệnh, dù cho là ông nội Vệ muốn thúc đẩy cuộc hôn sự đã định từ trước này, Vệ Quân cũng hoàn toàn có thể không đồng ý. Hiện tại Vệ Quân bề ngoài thì đồng ý, sau lưng lại ký thỏa thuận với cậu.
Chỗ này chắc chắn còn có nguyên nhân khác. Trong tiểu thuyết, vì Vệ Quân chỉ là vai phụ thúc đẩy cốt truyện nên miêu tả cũng không chi tiết. Hiện tại Vệ Quân không nói, Đường Dật Thần cũng không hỏi dồn.
"Một khi đã như vậy, thì em càng nên gọi anh là chồng chứ." Đường Dật Thần cười tủm tỉm nói, "Ông nội Vệ chắc hẳn không dễ lừa đâu nhỉ. Hai chúng ta không ngấm ngầm luyện tập một chút, đến lúc đó lâm trận mới giả vờ ân ái chắc chắn sẽ lộ tẩy."
Vệ Quân nhanh chóng ký tên lên thỏa thuận: "Vậy cậu cũng không cần gọi đến mức buồn nôn như vậy."
Đường Dật Thần: "..."
Buồn nôn? Lại dám nói cậu gọi nghe buồn nôn.
Cậu tức giận rồi! Cậu thật sự tức giận rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


