Đường Dật Thần FA từ trong bụng mẹ suốt 28 năm thầm tính toán trong lòng, liền nghe người đàn ông đối diện cười khẩy một tiếng, nói: "Chuyện lớn cả đời? Chẳng qua chỉ là một bản thỏa thuận liên hôn thôi. Tôi khuyên cậu đừng có những suy nghĩ thừa thãi."
"Vâng vâng." Đường Dật Thần lơ đãng gật đầu lia lịa.
Trời ơi, giọng cũng hay tan chảy nữa, trầm ơi là trầm! Nếu mà ở trên giường gọi mình là bảo bối thì chắc chắn siêu cấp kích thích!
Trước kia xem fan hay nói cái meme "Em thèm thân thể anh ấy, em hạ tiện", chỉ cảm thấy buồn cười.
Bây giờ Đường Dật Thần không thể không thừa nhận, cậu thèm thân thể của Vệ Quân!
Đường Dật Thần nghiêm túc xem lại thỏa thuận tiền hôn nhân.
Chuyện liên quan đến tiền bạc, phải tỉnh táo Thần Thần ơi, không thể bị trai đẹp làm cho mờ mắt được!
"Bên A: Vệ Quân."
"Bên B: Đường Dật Thần."
"Sau khi bên A và bên B kết hôn, tài sản hai bên độc lập, không liên quan đến nhau. Trong thời gian hôn nhân tồn tại, bên A mỗi tháng chu cấp cho bên B chi phí sinh hoạt 3 triệu tệ.
Hai bên đối ngoại phải tỏ ra ân ái. Trong trường hợp không có người ngoài thì không can thiệp vào cuộc sống riêng của đối phương, nhưng không được phép ngoại tình, để tránh bị người ngoài nhìn thấy...
Trong vòng một năm sau khi kết hôn, bên B không được chủ động đề nghị ly hôn. bên B phải nghe theo một số yêu cầu hợp lý của bên A (bao gồm nhưng không giới hạn ở việc...
Sau khi kết hôn đủ một năm, một bên đề nghị ly hôn, đối phương không được từ chối. Sau khi ly hôn, bên A một lần thanh toán cho bên B năm mươi triệu tệ tiền bồi thường. Nếu trong thời gian đó bên B vi phạm hợp đồng, cần bồi thường cho bên A một trăm triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng..."
Đường Dật Thần xem xong từng điều khoản, lại xác nhận lại với Vệ Quân đang đợi đến mất kiên nhẫn một chút về việc loại thỏa thuận tiền hôn nhân này có thật sự có hiệu lực pháp lý hay không, cùng với việc làm rõ một số vấn đề chưa rõ ràng. Sau đó, cậu thẳng thừng ký tên mình vào mục bên B.
"Tôi đồng ý!"
Cậu không chỉ mê sắc, cậu còn mê tiền nữa!
À, không phải! Chủ yếu là muốn góp một chút công sức để thu hẹp khoảng cách giàu nghèo thôi mà.
Haiz! Chính là một người có tầm nhìn đại cục như vậy đó.
"Cậu đồng ý?" Trên mặt Vệ Quân thoáng hiện một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bị anh đè xuống.
Chuyện này không giống như anh dự đoán.
Theo điều tra của anh, đối tượng mà ông nội nhà anh ép anh kết hôn này thật ra đã có người mình thích, người đó tên là Lương Văn Hạo.
Bởi vì Đường Dật Thần và Lương Văn Hạo còn chưa chính thức ở bên nhau, cho nên người biết chuyện này cũng không nhiều. Vẫn là bạn thân của anh, Thẩm Cảnh Huy, tình cờ tra được rồi nói cho anh biết.
Theo dự đoán của anh, Đường Dật Thần sẽ quả quyết từ chối anh.
Anh khẽ "chậc" một tiếng. Có lẽ nào cách miêu tả này đã cho Đường Dật Thần một tín hiệu sai lầm – bọn họ chỉ là hữu danh vô thực mà trải qua một năm này, một năm sau cậu ta vẫn có thể vui vẻ ở bên người mình thích, đối với cậu ta mà nói không có chút tổn thất thực chất nào?
Vệ Quân nhíu mày, sơ suất rồi.
Đúng lúc này, như để xác minh phỏng đoán của anh, anh nghe Đường Dật Thần dè dặt hỏi: "Cái đó... Thỏa thuận kết hôn có nói, sau khi cưới chúng ta có phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng không ạ? Chính là về phương diện sinh hoạt vợ chồng ấy."
Tuy rằng lần đầu gặp mặt đã hỏi vấn đề này thì có hơi ngại ngùng trăm triệu điểm, nhưng Đường Dật Thần rối rắm một hồi vẫn hỏi ra.
Dù sao cậu cũng đã FA 28 năm. Bây giờ khó khăn lắm mới sắp có chồng, mà người chồng này lại còn là hình mẫu lý tưởng hoàn mỹ của cậu. Nếu chỉ có thể nhìn mà không thể làm gì thì đúng là quá dày vò cậu rồi.
Đường Dật Thần ngại ngùng cụp mi xuống, không dám nhìn thẳng Vệ Quân.
Trong mắt Vệ Quân thì lại thành ra cậu đang sợ hãi.
Xem ra tin tức bạn thân cho anh không sai, Đường Dật Thần quả nhiên là sợ sau khi cưới sẽ phải phát sinh quan hệ thực chất với anh.
Giả vờ nửa ngày, cuối cùng cũng lộ đuôi rồi.
Vệ Quân tự cho là đã nhìn thấu suy nghĩ của Đường Dật Thần, mày anh giãn ra, khóe miệng nở một tia cười, làm ra vẻ đương nhiên: "Dĩ nhiên là phải thực hiện."
Sợ chưa đủ dọa lui Đường Dật Thần, Vệ Quân lại nói thêm một câu: "Một tuần ít nhất năm lần, Đường tiên sinh có thể chứ?"
Đường Dật Thần kinh ngạc ngẩng đầu, Trời má, lợi hại vậy sao!
Mệt thì cũng được nghỉ bù hai ngày, quá được luôn!
Cậu hai mắt sáng lấp lánh nói: "Chồng ơi, em có thể!"
Gọi gì mà Đường tiên sinh, khách sáo quá. Cậu trực tiếp luôn: Chào! Chồng ơi!
Trên gương mặt lạnh lùng của Vệ Quân xuất hiện một thoáng ngơ ngác.
Lời tác giả:
Tiểu kịch trường:
Vệ Quân: Một tuần năm lần được chứ?
Thần Thần vui mừng khôn xiết: Em có thể!
Kiểm duyệt: Thưa ngài, bên chúng tôi có gói mua năm tặng hai, một gói dùng cho cả tuần, ngài xem có được không ạ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
