Ôm ôm ấp ấp, tay trong tay, nào có nửa phần cảnh tượng rùng mình, giận dỗi chia tay mà bọn họ tưởng tượng chứ!
Cao Xa Phi cùng Thẩm Cảnh Huy và những người khác liếc nhau, thầm nghĩ: Chị dâu đúng là không phải dạng vừa!
Người khác không biết tính tình của Vệ Quân, chứ bọn họ sao lại không biết được?
Chỉ với bộ dạng lạnh lùng lúc nãy của anh thôi, đến mức mấy người bọn họ đứng tần ngần nửa ngày mới dám rón rén tới khuyên. Vậy mà Đường Dật Thần chỉ chưa tới một phút đã ôm được người ta vào lòng, dán dính thế kia, thật không hiểu cậu làm kiểu gì.
Đúng là nước chấm đậu hũ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà.
Đường Dật Thần thấy bọn họ xông tới rồi lại vội vàng giải tán, không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Chuyện này thì có giải thích kiểu gì người ta cũng chẳng tin tụi mình không ân ái đâu nhỉ."
Vệ Quân lập tức buông cánh tay cậu ra, muốn phủi sạch quan hệ với Đường Dật Thần.
Mà hôm nay biết được Vệ Quân đã có người trong lòng, thậm sắp kết hôn, lúc này mới không ngồi yên được nữa, để lộ ra bộ mặt điên cuồng.
Việc Vệ Quân không lường trước được cũng rất bình thường.
Đường Dật Thần nói: "Em đã hứa với anh là sẽ lập công chuộc tội, nhưng hiện tại xem ra vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ nha."
Người yêu thầm hoặc người theo đuổi bình thường sau khi biết đối phương đã có vị hôn phu yêu thương nhau, về cơ bản đều sẽ từ bỏ. Nhưng dựa theo mức độ điên cuồng của Lương Lạc, chắc chắn sẽ không dừng tay như vậy, nói không chừng sau này sẽ còn có những hành động quá khích hơn nữa.
Vệ Quân nói: "Cậu đã làm rất tốt rồi."
Tin rằng sau chuyện hôm nay, qua lời những người này truyền ra ngoài, toàn bộ giới thượng lưu Tấn Thành đều sẽ biết anh thích Đường Dật Thần.
Ông nội Vệ sau khi nghe được, cũng sẽ xua tan nghi ngờ, tin tưởng anh không còn phản kháng sự sắp đặt của ông nữa, đã bắt đầu ổn định lại, an tâm giao tập đoàn Vệ thị cho anh.
Lương Lạc từ trên xe bước xuống, chỉnh trang lại bản thân, cố gắng làm cho mình trông không quá thảm hại rồi mới đi về phía bọn họ.
Đường Dật Thần hỏi nhỏ Vệ Quân: "Anh tính toán xử lý hắn ta thế nào?"
"Là tôi đã kéo cậu vào chuyện này. Cậu yên tâm, tôi sẽ không để cậu vì tôi mà gặp bất kỳ nguy hiểm nào nữa."
Ánh mắt Vệ Quân nhìn Lương Lạc lạnh băng và chán ghét, hiển nhiên đã không còn ý định nể tình đối phương nữa.
Đường Dật Thần nhìn Lương Lạc, đột nhiên nảy ra một ý hay, khóe miệng cong lên nụ cười gian xảo: "Giao cho em xử lý thì thế nào?"
Vệ Quân hiện tại tuy vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ Đường Dật Thần, nhưng rõ ràng biết cậu tuyệt đối không phải là kẻ nhút nhát yếu đuối như trong bản điều tra, mà là hoàn toàn ngược lại: "Cậu muốn chơi à? Chú ý an toàn, đừng có làm hỏng chuyện."
Đường Dật Thần nhìn xung quanh bốn phía, rất tốt, góc chết của camera theo dõi.
Lương Lạc đi đến trước mặt Vệ Quân, cười nói: "Vừa rồi thật ngại quá, tay tôi trượt nên suýt chút nữa va phải xe của Quân ca."
Hiển nhiên là định thoái thác việc cố ý đâm xe thành tai nạn ngoài ý muốn, hơn nữa chỉ nói là suýt quẹt trúng xe, căn bản không hề xin lỗi Đường Dật Thần.
Giọng Vệ Quân lạnh đến mức có thể đóng băng người khác: "Tay không dùng được thì thà rằng tháo khớp nó đi. Nhà họ Lương dựa vào tay nghề mà gây dựng sự nghiệp, chắc hẳn không cần một người thừa kế có bàn tay tàn đâu nhỉ."
Nụ cười trên mặt Lương Lạc cứng đờ. Dựa vào sự hiểu biết của hắn về Vệ Quân, lời này không phải chỉ đơn giản là thuận miệng nói ra mà thôi.
Hiện tại cuộc đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ nhà họ Lương đang ở giai đoạn căng thẳng, nếu Vệ Quân đứng về phía đối lập với hắn, thật sự có thể khiến hắn bị nhà họ Lương từ bỏ.
Lương Lạc bị một cảm giác sợ hãi cực lớn bao trùm. Đúng lúc này, điện thoại di động của Vệ Quân vang lên, là giám đốc công ty game do anh tự mình sáng lập gọi tới.
Vệ Quân đi sang một bên nghe điện thoại, trước khi đi còn dùng ánh mắt ra hiệu cho Đường Dật Thần: Chú ý an toàn, trị không được thì gọi tôi.
Đường Dật Thần đáp lại bằng một ánh mắt yên tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


