Trên khán đài, tim Cao Xa Phi đột nhiên thót lên: "Lương Lạc điên rồi sao!"
Cùng lúc đó, hắn kinh hoàng nhìn về phía Vệ Quân, liền thấy bàn tay Vệ Quân đang nắm lan can đột nhiên siết chặt, gân xanh trên tay nổi rõ.
Xong rồi xong rồi, Đường Dật Thần mà xảy ra chuyện thì hắn cũng chết chắc!
Trong xe, Đường Dật Thần không kịp suy nghĩ nhiều, cơ thể đã quyết đoán đưa ra phản ứng, đạp mạnh ga tăng tốc thẳng lên 340 km/h!
Lương Lạc không ngờ Đường Dật Thần lại dám tăng tốc thêm nữa!
Hắn không thể như ý lao lên đâm vào xe cậu, ngược lại bị lực ly tâm bắn văng về phía ngoài đường đua. Xe thể thao mất kiểm soát, chao đảo nghiêng sang một bên, Lương Lạc hoảng hốt phanh gấp để giữ thẳng xe.
Nhìn bóng xe Đường Dật Thần lao vun vút phía trước, Lương Lạc nghiến răng cười lạnh:
"A! Tự tìm đường chết thôi!"
Với tốc độ này mà vào cua, không bay khỏi đường đua mới là lạ!
Nhưng ngay khi vừa tăng tốc, Đường Dật Thần đã lập tức đạp phanh cực mạnh.
"Kétttt! Két – két!"
Lốp xe phát ra tiếng ma sát chói tai cực lớn.
Cách khúc cua còn 30 mét! 20 mét! 5 mét!
Cũng may xe đua của Vệ Quân quá đỉnh, không chỉ tăng tốc cực nhanh mà tính năng phanh cũng không ai sánh bằng!
Thành công giúp Đường Dật Thần trước khi vào cua đã giảm tốc độ xuống còn 100 km/h.
Tốc độ này để qua cua vẫn cực kỳ khó khăn, vô cùng thử thách khả năng kiểm soát khoảng cách và phương hướng của tay đua.
Đường Dật Thần nắm chặt tay lái, khống chế phương hướng một cách chính xác, ngay sau đó thân xe hoàn hảo lướt qua khúc cua!
Quỹ đạo xe giống như một đường cong tuyệt mỹ được vẽ như nét bút của một bậc thầy mỹ thuật, nhìn có vẻ tuỳ hứng, nhưng thực chất vô cùng tinh chuẩn.
"Oa nga!"
"Ồ hô!"
Những vị thiếu gia hào môn vốn được giáo dục tinh anh này hiển nhiên đã kích động đến mức mất cả khả năng diễn tả, chỉ biết hét lớn mấy từ bản năng khắc vào tận DNA.
Vệ Quân siết chặt nắm tay, hơi thở chậm lại đôi chút, nhưng ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn theo chiếc xe đua màu đen. Anh hoàn toàn không nhận ra nhịp tim mình vừa rồi thậm chí còn đập nhanh hơn cả khi chính anh đang cầm lái trên sân.
Tiếp theo đó, Đường Dật Thần đã tìm lại được trạng thái, không cho Lương Lạc thêm một cơ hội nào để đuổi kịp nữa.
Mà Lương Lạc vì không thấy được cảnh Đường Dật Thần bay ra khỏi đường đua như dự đoán, tâm thái lập tức sụp đổ hoàn toàn.
Đến lúc Đường Dật Thần về đích, cậu đã bỏ xa hắn ta suốt hai khúc cua!
Đường Dật Thần từ trong xe bước ra, tháo mũ bảo hiểm, ngón tay thon dài luồn vào tóc, vuốt ngược mái tóc đen thấm mồ hôi ra sau, để lộ vầng trán ướt đẫm.
Bộ đồ đua xe hai màu đỏ trắng ôm sát toàn thân, dây đai quanh thắt lưng siết chặt vòng eo săn chắc của cậu, đồng thời làm nổi bật tỷ lệ cơ thể cân đối hoàn hảo.
Cậu một tay ôm mũ bảo hiểm đứng dưới ánh nắng ấm áp của ngày thu, vẫy tay về phía khán đài, nở nụ cười rạng rỡ chói mắt.
Rất nhiều năm sau, Vệ Quân vẫn nhớ như in khoảnh khắc này.
Trong đám đông truyền đến những tiếng hít khí kinh ngạc, rất nhanh mọi người reo hò tiến lên, vây quanh Đường Dật Thần mà không ngớt lời khen ngợi.
"Chị dâu đỉnh của chóp!"
"Chị dâu lợi hại quá! Thao tác thần sầu!"
Cao Xa Phi thực sự khâm phục: "Là tôi mắt kém, đây đâu phải là có chút kỹ thuật thôi đâu, phải gọi trình độ đại sư rồi!"
Hầu Trì chen lên: "Đường ca, anh qua cua làm sao mà xe không bị trượt vậy, dạy em với!"
Phương Khải: "Thần ca, thằng Khỉ đó là đồ bỏ đi, anh đừng để ý nó! Thần ca anh dạy em đi, dạy em đi!"
Những người này cũng không gọi "chị dâu" nữa, mà gọi thẳng là "ca".
"Vệ Quân cậu tìm đâu ra được một bà xã thần tiên như vậy hả!" Cố Bằng quay đầu lại trêu ghẹo Vệ Quân, lại thấy sắc mặt Vệ Quân trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước, lập tức im bặt.
Những người khác cũng bị sắc mặt của Vệ Quân dọa cho sợ, đám đông đang náo nhiệt rất nhanh liền im phăng phắc như ve sầu mùa đông.
Chỉ riêng Đường Dật Thần hoàn toàn không sợ hãi, cười khúc khích đi đến trước mặt Vệ Quân: "Chồng ơi, em có lợi hại không!"
Cậu hơi ngẩng đầu, vẻ mặt tràn đầy tự mãn đắc ý, như một chú công nhỏ kiêu ngạo đang xòe đuôi khoe mẽ chờ được khen.
Vệ Quân mặt mày đen sì kéo cậu sang một bên, nổi giận nói: "Không phải bảo cậu ngoan ngoãn đợi sao, tại sao lại chạy đi đua xe với tên điên đó."
Cố Bằng, Hầu Trì bọn họ lo lắng nhìn sang, "Chúng ta có nên qua đó khuyên giải không? Vệ thiếu gia mà nổi nóng lên, đừng có làm Thần ca của tôi tức giận bỏ đi đó."
"Muốn đi thì cậu đi đi, tôi không dám đâu!"
"Thẩm Cảnh Huy cậu đi đi!" Cao Xa Phi đẩy hắn.
Thẩm Cảnh Huy lùi lại một bước: "Dựa vào cái gì mà tôi phải đi?"
"Thường ngày cậu với Vệ Quân quan hệ tốt nhất, cậu không đi thì ai đi!"
"Cậu còn là người đồng ý cho Đường thiếu lên sân đó, sao cậu không đi đi!"
Bên kia, nụ cười trên mặt Đường Dật Thần tắt ngấm, cậu cúi đầu xoa xoa cánh tay mình.
Đường Dật Thần cũng không hề vì Vệ Quân đột nhiên nổi giận trách mắng mà tức giận hay cãi lại anh.
Cậu đã qua cái tuổi trẻ trâu bồng bột rồi, nhìn ra được Vệ Quân tức giận là vì quá lo lắng cho cậu, vừa rồi cũng thật sự rất nguy hiểm.
Đường Dật Thần không giải thích rằng cậu vì muốn giúp Vệ Quân giải quyết phiền phức Lương Lạc này mới hấp tấp đua xe, lại không biết người nọ là một kẻ điên dám trực tiếp đâm xe người khác.
Cậu chỉ khẽ nói: "Tay mỏi quá."
Không hiểu sao, cơn tức giận ngùn ngụt tích tụ trong lòng Vệ Quân nháy mắt bị dập tắt, hóa thành một làn khói lượn lờ trong tim, làm anh cảm nhận được một cảm giác mơ hồ khó tả.
"Đáng đời!" Giọng Vệ Quân dịu đi vài phần, "Đỏng đảnh muốn chết, thể hiện cái gì chứ."
Đường Dật Thần bĩu môi, dựa vào lòng Vệ Quân, đưa cánh tay cho anh: "Chồng ơi, xoa xoa."
Vệ Quân đẩy cậu ra: "Tự mình xoa đi."
Đường Dật Thần lại dúi tay qua: "Chồng ơi~"
Vệ Quân: "Không được làm nũng!"
Tay anh xoa bóp với lực vừa phải, Đường Dật Thần thoải mái đến híp cả mắt.
Vệ Quân quay lưng về phía những người khác, bờ vai rộng lớn vững chãi hoàn toàn che khuất Đường Dật Thần.
Đám thiếu gia không nghe thấy động tĩnh gì, cho rằng hai người đang cãi nhau thật, không khỏi rùng mình.
Thẩm Cảnh Huy và mấy người kia cuối cùng cũng quyết định kéo nhau đi khuyên can. Đông người thì chưa chắc có thế, nhưng nhiều miệng thì chắc chắn không sợ lép vế!
Mỗi người một câu, giải cứu cặp tình nhân nhỏ này khỏi "nguy cơ chiến tranh".
"Vệ Quân à, cậu bớt giận chút đi, có chuyện gì từ từ rồi ."
"Chị dâu à, Vệ thiếu cũng là vì quá lo lắng cho cậu mới nổi giận, cậu đừng để trong lòng nhé."
Mấy vị đại thiếu gia lần đầu tiên làm công việc khuyên giải cho cặp đôi yêu nhau, vừa khuyên vừa hướng về phía này, sợ chậm một bước là thật sự chia tay mất.
Vệ Quân và Đường Dật Thần còn chưa kịp phản ứng lại, bọn họ đã xông tới trước mặt.
"..."
Giây tiếp theo, bọn họ trăm miệng một lời: "Xin lỗi, làm phiền rồi!"
Lời tác giả:
Vệ Quân: Tôi cũng không muốn bị câu dẫn đâu, nhưng mà cậu ấy gọi tôi là chồng.
Vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


