Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Vệ Quân vừa đi khỏi, cảm giác sợ hãi bao trùm Lương Lạc tạm thời biến mất. Đối mặt với Đường Dật Thần, nụ cười trên mặt Lương Lạc hoàn toàn tắt ngấm.

Hắn đột nhiên ý thức được trước đó mình đã nghĩ sai một việc.

Đua xe là một hoạt động đốt tiền, kỹ thuật lái xe của Đường Dật Thần tuyệt đối không phải trong thời gian ngắn có thể luyện thành được. Điều này có nghĩa là Đường Dật Thần cũng không phải là một thường dân áo vải bình thường như hắn phỏng đoán lúc trước.

Lương Lạc hỏi: "Cậu là người nhà nào?"

Họ Đường. Ở Tấn Thành có mấy gia tộc hào môn họ Đường, Lương Lạc đầu tiên nhớ tới Đường Hưng Nghiệp, người đang ở thế cạnh tranh với nhà họ Lương.

Nhà họ Lương thời trẻ dựa vào ngành trang trí nội thất để lập nghiệp, hiện tại trong lĩnh vực trang trí nhà cửa chiếm gần một nửa thị phần ở Tấn Thành, mà nửa còn lại thì gần như hoàn toàn do Đường Hưng Nghiệp độc chiếm.

Nghe nói nhà họ Đường cách đây không lâu đã tìm về được một người con trai thất lạc nhiều năm. Hắn bận rộn tranh giành quyền lực nên cũng không mấy để ý, chỉ thầm nghĩ nhà họ Đường chắc cũng sắp bắt đầu đấu đá nội bộ rồi.

Người con trai được tìm về đó sẽ không phải chính là Đường Dật Thần chứ.

Đường Dật Thần nhàn nhạt nói: "Tôi là người nhà nào cậu không rõ lắm, nhưng càng rõ ràng một người như cậu, cố ý đâm người khác mà không có một chút ăn năn hối cải, mở miệng ra lại chẳng có nửa điểm lễ nghĩa, nhất định là không có gia giáo."

Lương Lạc rất nhanh phản ứng lại được Đường Dật Thần đang mắng hắn là đồ mồ côi, hắn tức giận đến cực điểm, vung tay định tát vào mặt cậu.

Đường Dật Thần tay mắt lanh lẹ, một tay bắt lấy cổ tay hắn, hung hăng xoay một vòng rồi giật mạnh!

Trả thù cho việc suýt bị đâm lúc nãy. Cậu trước nay không phải là người dễ bị bắt nạt, có thù thì báo ngay tại chỗ.

"A!" Lương Lạc đau đớn kêu lên một tiếng, sau đó cánh tay mềm nhũn rũ xuống bên người.

Cánh tay hắn bị trật khớp rồi!

Đường Dật Thần phủi phủi tay, như vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu: "Vệ Quân nói không sai, nếu cái tay này chẳng làm được việc gì tử tế, thà rằng tháo khớp nó đi cho rồi, khỏi cần cảm ơn."

Chỉ cần hạ bệ được nhà họ Đường, Đường Dật Thần sẽ không còn chỗ dựa nữa. Hắn tin rằng Vệ lão gia tử tuyệt đối sẽ không để Vệ Quân cưới một người có gia thế chênh lệch lớn như vậy.

Mà hắn cũng có thể để Lương gia thôn tính sản nghiệp của nhà họ Đường, chứng minh năng lực của mình, vượt qua mọi ý kiến phản đối, khiến người nhà họ Lương đồng ý để hắn trở thành người cầm quyền đời tiếp theo.

Nói xong, hắn nén đau ôm cánh tay bị trật khớp xoay người rời đi.

Chờ Lương Lạc đi khỏi, vẻ mặt hung dữ của Đường Dật Thần biến mất, chuyển thành nụ cười cáo già của kẻ vừa thực hiện thành công một âm mưu nhỏ.

Cha mẹ "thân ái" của cậu trăm phương ngàn kế bày mưu tính kế cậu, sao cậu có thể không đáp lễ cho tử tế chứ.

Cậu chính là một thanh niên hiếu thuận kiểu mẫu thời đại mới!

Chỉ hy vọng Lương Lạc cũng có chút bản lĩnh, đừng làm cậu thất vọng quá sớm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc