Cửa xe bật mở chéo lên, Vệ Quân sải bước dài xuống đất, đưa tay tháo mũ bảo hiểm.
Vầng trán ướt đẫm mồ hôi, bộ đồ đua xe màu đen ôm sát hoàn hảo phô bày bờ vai rộng, lưng ong, chân dài của anh, cả người toát ra một luồng hormone nam tính cực kỳ nồng đậm.
"A a a! Chồng em đẹp trai quá đi mất!"
Đường Dật Thần không nhịn được hét to một tiếng, rồi trực tiếp từ khán đài lao xuống, nhào thẳng vào lòng Vệ Quân.
Như một chú koala nhỏ, cậu quấn chặt lấy người anh, đôi chân dài ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của Vệ Quân.
"Chụt!"
Một cái hôn vang dội rơi lên má Vệ Quân. Đường Dật Thần dán sát vào anh, nói nhỏ:
"Chồng ơi, anh đẹp trai muốn xỉu luôn đó!"
Tim Vệ Quân đập thình thịch không ngừng. Anh cố gắng trấn định lại tinh thần, trầm giọng nói:
"Xuống đất đi."
"Hiếm khi có cơ hội show ân ái công khai thế này, anh phối hợp với em chút đi~" Đường Dật Thần áp sát bên tai anh, thì thầm.
Vừa dứt lời, cậu đột nhiên cảm giác có vật gì đó cứng ngắc chạm vào người mình. Đường Dật Thần trợn tròn mắt: "Chồng ơi, anh..."
Vệ Quân cả người khí huyết cuồn cuộn, vành tai đỏ bừng: "Chỉ là phản ứng sinh lý bình thường thôi!"
Đàn ông sau khi vận động cường độ cao khó tránh khỏi tâm trạng kích động. Đằng này Đường Dật Thần còn bám dính lấy người anh, anh mà không có phản ứng thì mới là không bình thường!
Giờ có muốn buông Đường Dật Thần ra cũng không nổi nữa. Vệ Quân dứt khoát bế thốc cậu lên, ôm chặt vào lòng rồi sải bước đi thẳng vào phòng thay đồ riêng của mình.
Mọi người tại chỗ kinh ngạc đến ngây người!
Giây tiếp theo, tiếng "vãi" nổi lên bốn phía!
Chị dâu thật nóng bỏng!
Chẳng trách Vệ hòa thượng lại hoàn tục!
Có bà xã như vậy ai mà không động lòng chứ!!
Nam nhân huyết khí phương cương đúng là chẳng chịu nổi dụ dỗ mà!
Đường Dật Thần đang phân vân có nên xông vào thực hiện nhiệm vụ "cứu hỏa" khẩn cấp hay không thì điện thoại cậu vang lên.
Người gọi đến hiển thị là 007.
Người này là nội gián mà cậu tìm được trong công ty Giải Trí Tinh Thần sau khi nảy ra ý định chiếm lấy công ty.
Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.
Cậu còn chưa ngốc đến mức ngày nào cũng làm cá mặn, ngồi chờ sung rụng đâu.
Căn cứ vào kinh nghiệm mười năm làm công trong giới giải trí của cậu, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, chỉ có mồi câu miễn phí thôi.
Chuyên để câu mấy con cá ngốc.
Bây giờ người này gọi điện cho cậu, chứng tỏ Liễu Như Vân đã có hành động.
Đường Dật Thần nhận máy: "Alo, tình hình như nào?"
Người bên kia nói: "Đường thiếu, quả nhiên không ngoài dự liệu của cậu, mấy ngày nay bà Liễu vẫn luôn đi thuyết phục các diễn viên hàng đầu của công ty bỏ đi."
Đối với công ty giải trí mà nói, thứ thật sự kiếm ra tiền chính là một nhóm nhỏ các minh tinh ở đỉnh kim tự tháp.
Nếu Liễu Như Vân thật sự lôi kéo được hết bọn họ đi, vậy thì dù có giao công ty cho cậu, cũng chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.
Đừng nói là kiếm được nhiều tiền, sợ rằng ngay cả tiền để duy trì các khoản chi tiêu cần thiết cũng không có.
Thậm chí không có tiền trả lương cho nhân viên cũng là chuyện có thể xảy ra.
Đường Dật Thần không chút bất ngờ, hỏi: "Vậy thái độ của họ thế nào?"
"Trừ Lãng Thành và Vạn Chi Hinh có điểm yếu trong tay bà ta, đã quyết đoán hủy hợp đồng bỏ đi, những người khác vẫn còn đang do dự không quyết, đều muốn tranh thủ những điều kiện có lợi hơn."
Chuyện đấu đá nội bộ của hào môn bọn họ, các ngôi sao trong công ty không dám dễ dàng đứng về phe nào.
Một mặt, Liễu Như Vân có nền tảng vững chắc, quan hệ trong giới giải trí rất rộng, không thể đắc tội.
Mà vị thiếu gia hào môn mới được tìm về này, trở về không bao lâu đã đòi công ty về tay, xem ra cũng không thể coi thường.
Đường Dật Thần hiểu rõ, bọn họ do dự không được bao lâu nữa đâu. Nếu cậu không có động thái gì thêm, những người này rất nhanh sẽ ngả về phía Liễu Như Vân.
Người bên kia lại nói thêm: "Ngoài ra, tôi vô tình nghe được, sổ sách công ty hình như cũng có vấn đề. Mấy năm nay bà Liễu phỏng chừng đã không ít lần... trốn thuế."
Đường Dật Thần nhướng mày, kinh ngạc hỏi:
"Liễu Như Vân dám để sổ sách lởm như vậy à? Không sợ sau khi tôi tiếp quản công ty sẽ kiện bà ta tội trốn thuế chắc?"
Đầu dây bên kia đáp:
"Chuyện này tôi không tiện nhúng tay. Nếu cậu muốn biết rõ hơn, tốt nhất tìm người bên phòng tài vụ."
Đường Dật Thần bỗng nảy ra một ý, lập tức hiểu ngay tính toán của Liễu Như Vân.
Lời tác giả:
Vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


