Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Đường Dật Thần nhìn hắn ta, nói thẳng: "Đừng tốn công vô ích, dù cậu có thắng tôi thì Quân ca cũng không thể nào thích cậu được đâu."

Lương Lạc sững sờ một chút mới phản ứng lại được "Quân ca" trong miệng Đường Dật Thần là Vệ Quân, hơn nữa Đường Dật Thần lại còn biết chuyện hắn thích anh.

"Quân ca nói với cậu về tôi à?"

Đường Dật Thần: "Có nói đó. Anh ấy bảo cậu đơn phương làm phiền ảnh, ảnh với cậu không có bất kỳ quan hệ nào, càng tuyệt đối sẽ không thích kiểu người như cậu. Nếu cậu có đến trước mặt tôi tìm cảm giác tồn tại thì bảo tôi nhất định không được hiểu lầm."

Sắc mặt Lương Lạc càng thêm khó coi, ngay sau đó hắn cười gằn nói: "Anh ấy không thích tôi, chẳng lẽ lại thật sự thích cậu sao? Tôi với Vệ Quân từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tôi còn không hiểu rõ anh ấy chắc? Anh ấy sao có thể đột nhiên lại có người thương được."

"Anh nói bậy!" Đường Dật Thần giả vờ tức giận, ra vẻ ngây thơ trong sáng nói, "Anh ấy không thích tôi thì sao lại mỗi ngày về nhà nấu cơm cho tôi, còn một tuần ít nhất năm lần muốn cùng tôi..."

Đường Dật Thần nói đến một nửa liền che miệng lại, dường như ý thức được mình đã nói điều không nên nói, nhưng vẫn không nhịn được hạ giọng cãi lại: "Tuy rằng làm chân tôi đau cả buổi, nhưng anh ấy rõ ràng là rất thích tôi!"

Lương Lạc tự động não bổ¹ ra ý tứ trong lời nói của Đường Dật Thần, sắc mặt xanh mét: "Hai người lại dám sống chung?!"

¹Não bổ: Từ lóng mạng, chỉ việc tự suy diễn, tưởng tượng thêm những điều không có thật hoặc chưa được xác nhận.

"Chúng tôi rất nhanh sẽ kết hôn rồi, sống chung không phải rất bình thường sao?" Đường Dật Thần đúng lúc lộ ra một chút ý tứ đắc ý khoe khoang.

Nhìn thấy ánh mắt Lương Lạc như hận không thể ăn tươi nuốt sống mình, Đường Dật Thần thầm nghĩ, nếu Lương Lạc bị mình chọc cho tức đến ngất xỉu, mình có phải bồi thường tiền thuốc men không nhỉ?

Xung quanh ồn ào như vậy, giọng nói chuyện của họ cũng không lớn, những người khác cũng không nghe thấy họ nói gì. Nếu Lương Lạc giả vờ ngất xỉu để ăn vạ mình thì phải làm sao đây?

Số dư trong thẻ ngân hàng của cậu không nhiều lắm đâu!

Lương Lạc định nói gì đó, Đường Dật Thần vội vàng ngắt lời hắn: "Ai da, cậu đừng làm phiền tôi xem anh nhà tôi thi đấu nữa."

Vệ Quân nói với Thẩm Cảnh Huy: "Chạy trực tiếp luôn thì thế nào?"

Tuy rằng đứng trên khán đài có thể quan sát bao quát toàn bộ đường đua, nhưng chỉ nhìn và tự mình cầm lái vẫn có sự khác biệt rất lớn.

Bắt đầu thi đấu trực tiếp luôn, độ nguy hiểm và khó khăn quả thực tăng lên gấp bội.

"Được thôi, cho nó kích thích!" Thẩm Cảnh Huy khởi động động cơ.

Ngay khoảnh khắc trọng tài phất cờ, hai chiếc xe thể thao màu đen và màu xanh lam đồng thời vọt ra như mũi tên rời khỏi dây cung.

Xe của Vệ Quân hiếm khi xuất hiện, Thẩm Cảnh Huy cũng không chịu nhường một tấc. Cả hai sóng vai lao đi, tốc độ gần như không chênh lệch bao nhiêu, rất nhanh đã đến khúc cua đầu tiên.

Khúc cua này rộng 150 độ, độ khó cực cao. Thẩm Cảnh Huy nóng lòng muốn thắng, không hề giảm tốc độ mà tiến lên, thành công dựa vào ưu thế ở làn trong để vượt lên Vệ Quân nửa thân xe.

Biết muốn thắng Vệ Quân khó đến mức nào, cho nên Thẩm Cảnh Huy ngay từ đầu đã bung hết sức, chớp lấy cơ hội này, đạp ga hết cỡ. Thân xe lao mạnh về phía trước, đồng thời liếc nhìn kính chiếu hậu, khẽ đánh lái, chặn kín đường tiến lên của Vệ Quân, đề phòng anh vượt qua.

Vệ Quân mặt không chút biểu cảm, không hề có vẻ gì là nóng nảy, thậm chí còn tranh thủ liếc mắt nhìn lên khán đài một cái. Thấy Lương Lạc đang ngồi bên cạnh Đường Dật Thần, anh nhíu mày.

Mấy vòng tiếp theo, độ khó tăng dần, muốn vượt qua càng không dễ dàng. Thẩm Cảnh Huy phòng thủ nghiêm ngặt, nhất quyết không cho Vệ Quân vượt qua.

"Thẩm thiếu hôm nay lợi hại thật!"

"Mấy người đoán xem hôm nay ai thắng?"

Trên khán đài, đám thiếu gia nhà giàu bắt đầu đặt cược.

"Tôi thấy Thẩm thiếu ổn đó, tôi theo phe Thẩm thiếu."

"Ổn cái nỗi gì, Vệ thiếu chưa từng thua bao giờ đâu!"

"Tôi cược hai vạn, ván này Thẩm thiếu chắc chắn thắng!"

"Trước mặt chị dâu mà mấy người làm bậy gì đó!" Cao Xa Phi nói với Đường Dật Thần, "Chị dâu, cậu yên tâm, bọn tôi chỉ chơi vui thôi, cược mấy món nhỏ có tiền chút cho có không khí ấy mà, không có ham mê cờ bạc như vậy đâu."

Đường Dật Thần hăm hở muốn thử: "Cho tôi tham gia với, cho tôi tham gia với! Tôi theo phe Vệ Quân, chồng tôi chắc chắn sẽ thắng!"

Cao Xa Phi: "..."

Cố Bằng cười nói: "Nếu Vệ thiếu thắng, số tiền này chúng ta đưa cho chị dâu làm quà gặp mặt thì thế nào?"

Cả đám cười rộ lên: "Được!"

Mắt thấy sắp đến vạch đích, Thẩm Cảnh Huy vui vẻ huýt sáo theo điệu nhạc.

Còn một khúc cua phức hợp cuối cùng, một góc cua 45 độ nối tiếp ngay sau đó là một khúc cua nhỏ hình chữ U.

Khúc cua như vậy rất khó chơi, hơi bất cẩn một chút là có thể lật xe bay ra khỏi đường đua, càng đừng nói đến việc vượt qua. Chỉ cần hắn ta ổn định, chiến thắng đã ở ngay trước mắt.

Thẩm Cảnh Huy nhẹ nhàng đạp phanh, định vượt qua khúc cua thật ổn định. Đột nhiên, chiếc xe đua màu đen phía sau lại từ làn ngoài bất ngờ lao nghiêng vào làn trong ngay khúc cua, trong chớp mắt đã vượt mặt hắn từ làn ngoài!

Ngay sau đó, "Tia Chớp Màu Đen" lại lần nữa chuyển về làn ngoài sau khúc cua, hoàn hảo chặn đứng chiếc xe thể thao màu xanh lam đang bị chậm lại một nhịp do bị ép ở làn ngoài phía sau!

"Đệt! Thế này mà cũng được à!"

Thẩm Cảnh Huy kinh ngạc đến sững người, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Nhớ rõ phía trước vẫn còn một khúc cua hình chữ U, hắn vẫn còn cơ hội để lật ngược tình thế!

Nhưng Vệ Quân căn bản không cho hắn bất cứ cơ hội nào. Một cú vượt đẹp mắt, anh điều khiển xe vẽ nên một đường parabol hoàn mỹ qua khúc cua hình chữ U, ngay khoảnh khắc lao về đích, trực tiếp bỏ lại Thẩm Cảnh Huy đến ba thân xe!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc