Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Đây chính là một phép thử, xem cậu có tâm cơ hay không.

Nếu cậu ngu ngốc, căn bản sẽ không phát hiện ra vấn đề trong sổ sách.

Đó mới chính là điểm hiểm độc trong kế hoạch này.

Nếu cậu thông minh, có thể phát hiện được manh mối. Nhưng khi đó công ty đã đứng tên cậu, một khi bị điều tra ra tội trốn thuế, thì tuy trách nhiệm cuối cùng sẽ lần ngược lên Liễu Như Vân, nhưng bản thân cậu và công ty chắc chắn cũng không tránh khỏi bị liên đới.

Công ty vốn đã khó khăn vì thiếu các minh tinh hạng A. Nếu thêm một vụ bê bối trốn thuế nổ ra, dưới sự tấn công của dư luận tiêu cực, e rằng sẽ phải phá sản.

Công ty đầu tiên cậu tiếp quản sau khi trở về hào môn lại kết thúc bằng việc phá sản, tin này truyền ra ngoài, e rằng sau này tất cả mọi người sẽ cho rằng cậu là một kẻ vô dụng, cậu cũng từ đó mà không dám ngẩng đầu lên nữa.

Dù cậu có gả vào nhà họ Vệ cũng sẽ bị các gia tộc hào môn khác coi thường, thấp hơn người ta một bậc, khó mà hòa nhập vào vòng tròn của họ.

Kế này của Liễu Như Vân chính là muốn ép cậu, cho dù có phát hiện ra vấn đề sổ sách cũng phải tiếp tục che giấu, thậm chí phải cầu xin người nhà họ Đường hỗ trợ kinh doanh công ty.

Như vậy cậu cũng bị lôi xuống nước, trở thành đồng phạm, cũng chỉ có thể bị bọn họ trói chặt vào cùng một con thuyền, mặc cho bọn họ khống chế.

Thật đúng là một độc kế. Nếu cậu không sớm phát hiện ra, đến lúc đó sẽ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Đường Dật Thần cười lạnh, cậu không tin Đường Hưng Nghiệp không biết kế hoạch của Liễu Như Vân.

Một mặt đóng vai người cha tốt bụng áy náy cho thẻ cho nhà, một mặt lại mượn tay Liễu Như Vân bày ra độc kế, đúng là người cha tốt của cậu mà!

"Alo? Đường thiếu, cậu còn đang nghe máy không?"

Đường Dật Thần hoàn hồn: "Ừm, tôi biết rồi, anh làm rất tốt,..."

"Cốc cốc cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên.

Đường Dật Thần: "Tôi sẽ xử lý. Bên tôi còn có việc, cứ vậy trước đã."

Đường Dật Thần cúp điện thoại đi mở cửa, là Lương Lạc: "Cậu tới đây làm gì?"

Lương Lạc nhìn Đường Dật Thần quần áo chỉnh tề, mà trong phòng mơ hồ truyền ra tiếng nước chảy, hiển nhiên là Vệ Quân đang một mình tắm rửa.

"Cậu ra đây, tôi có lời muốn nói với cậu."

Vừa rồi lúc Vệ Quân bế Đường Dật Thần đi khỏi, mãi chưa quay lại. Lương Lạc trong lòng ngứa ngáy khó chịu, càng nghĩ càng không cam lòng. Dù trong đầu cũng đoán được bên trong có lẽ đang xảy ra chuyện gì, hắn vẫn không kiềm chế nổi mà đến gõ cửa, muốn ngăn cản.Từ nhỏ đến lớn, chưa có thứ gì hắn muốn mà lại không có được!

Cũng may hắn đến kịp thời. Hơn nữa xem ra bây giờ, những lời Đường Dật Thần nói lúc nãy có lẽ cũng không phải là sự thật, không thì sao Vệ Quân lại một mình đi tắm rửa chứ.

Nhìn thấu suy nghĩ của Lương Lạc, Đường Dật Thần khép hờ cửa phòng lại, đứng ở cửa chậm rãi nói: "Anh ấy chính là vì yêu tôi, tôn trọng tôi, mới tình nguyện tự mình chịu đựng, cũng không tùy tiện đối với tôi."

"Làm cho đối phương vui vẻ hạnh phúc mới là biểu hiện của tình yêu chân chính dành cho một người." Đường Dật Thần tiếp tục đòn tâm lý chí mạng, "Mà cái gọi là thích của cậu chỉ có thể mang lại phiền phức cho anh ấy, làm anh ấy chán ghét mà thôi."

"Cho nên cậu còn muốn tiếp tục kiên trì cái gọi là thích của mình nữa sao?"

Đáy mắt Lương Lạc hoe đỏ: "Cậu biết cái gì! Cậu căn bản không biết tôi thích anh ấy nhiều đến mức nào, tôi có thể vì anh ấy mà làm bất cứ chuyện gì!"

Hắn vốn chưa từng gặp qua Đường Dật Thần trong giới hào môn, sớm mặc định rằng đối phương chẳng qua chỉ là một kẻ không có thân phận, không có chỗ dựa.

"Cùng lắm cậu chỉ là món đồ giải trí tạm thời khi anh ấy chán thôi. Cậu nghĩ cậu có thể ở bên anh ấy bao lâu?" Lương Lạc nheo mắt, giọng càng thêm sắc bén, "Cậu có điểm nào hơn tôi? Cậu xứng đáng để anh ấy thích sao?!"

Đường Dật Thần không vui. Lời này mà cũng nói được, cậu chỗ nào mà không hơn tên cuồng cố chấp này chứ!

Ước chừng Vệ Quân một chốc một lát nữa cũng chưa ra được, Đường Dật Thần nói: "Không phải muốn đua xe với tôi sao, đi thôi."

Lương Lạc sững sờ, không ngờ Đường Dật Thần lại đột nhiên đồng ý.

Hắn ta ngay sau đó cười lạnh đuổi theo. Trước đó đề nghị đua xe, Đường Dật Thần không dám nhận lời, chắc là kỹ thuật chẳng ra gì.

Bây giờ đột nhiên đồng ý, là muốn lát nữa thua rồi giả đáng thương trước mặt Vệ Quân sao?

Vậy thì hắn sẽ cho Vệ Quân xem, Đường Dật Thần so với hắn, thua thảm đến mức nào!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc