Eo Đường Dật Thần khẽ run lên.
Chậc chậc, Vệ Quân cũng biết diễn thật đấy, cái ôm eo này, câu "vị hôn phu" kia, phim thần tượng còn chưa ngọt đến thế.
Kỹ năng diễn xuất của ảnh đế mà thua dân thường à?
Tuyệt đối không thể!
Đường Dật Thần hơi nghiêng đầu ngước lên, ánh mắt trước tiên nhìn Vệ Quân một cách đầy thâm tình, sau đó mới mỉm cười chào hỏi mọi người:
"Lần đầu gặp mặt, xin chào cả nhà. Tôi là Đường Dật Thần. Tháng sau tôi với Vệ Quân sẽ kết hôn, đến lúc đó mong cả nhà tới chung vui nhé!"
Ông nội Vệ đã định ngày cưới vào tháng sau, các gia tộc có giao hảo với nhà họ Vệ chắc cũng sắp nhận được thiệp mời.
Cả đám người vừa mới nhặt lại được cằm rơi xuống đất, lại tiếp tục há hốc mồm lần nữa.
Vị hôn phu?! Tháng sau kết hôn?!
"Nhất định đến, nhất định đến!"
"Sau này rảnh thì cùng ra ngoài chơi chung nhé!"
Tuy bị thông tin bất ngờ dội thẳng vào mặt, nhưng lời khách sáo thì vẫn không thể thiếu.
Còn có người huýt sáo trêu: "Chào chị dâu!"
Đường Dật Thần thoải mái hào phóng, chẳng có chút nào e thẹn:
"Vẫn chưa kết hôn đâu, đợi kết hôn rồi gọi cũng chưa muộn."
Vốn dĩ Đường Dật Thần đã có ngoại hình tinh xảo đẹp trai, mọi người thấy cậu tính tình cũng không tệ, lại không ỷ vào việc sắp kết hôn với Vệ thiếu mà lên mặt, nên đều có ấn tượng không tồi về cậu.
Chỉ có Lương Lạc, ngón tay véo sâu vào lòng bàn tay, chỉ hận không thể xé xác kẻ tiện nhân đột nhiên xuất hiện này cướp Vệ Quân khỏi hắn.
Thế nhưng trước mặt Vệ Quân, hắn ta chẳng làm gì được Đường Dật Thần, chỉ có thể cố gắng nặn ra một chút ý cười trên mặt.
Những người khác thì chẳng ai để tâm đến Lương Lạc làm gì, bọn họ đều đang tò mò về Đường Dật Thần muốn chết.
Nhưng dù có tò mò cỡ nào, cũng không ai dám mặt dày đứng trước mặt Đường Dật Thần mà tra hỏi Vệ Quân vì sao đột ngột có một vị hôn phu, lại còn chuẩn bị cưới ngay.
Vệ Quân cũng không phải kiểu người để mặc người ta hỏi tới tấp.
"Đi nào đi nào, đi xem đua xe thôi, Lão Triệu bọn họ chắc cũng sắp chạy xong rồi." Cao Xa Phi lên tiếng, cả đám người lập tức rủ nhau đi về phía khán đài.
Cao Xa Phi tự mở một câu lạc bộ đua xe, có cả đường đua riêng, có thể tổ chức thi đấu chính quy. Ngày thường không có giải thì đám thiếu gia nhà giàu lại tụ họp tới đây chơi.
Khán đài có địa thế cao, có thể nhìn bao quát toàn bộ đường đua.
Trận đua đang diễn ra được một nửa, chiếc xe màu bạc dẫn trước xe màu đỏ nửa thân xe, nhưng xe đỏ vẫn bám sát không tha, kết quả vẫn chưa thể nói trước.
Đường Dật Thần và Vệ Quân đứng sóng vai.
Vệ Quân hỏi cậu: "Trước đây từng xem đua xe chưa?"
"Hửm?" Xung quanh ồn quá, Đường Dật Thần không nghe rõ.
Vệ Quân liền ghé sát vào tai cậu nhắc lại một lần nữa.
"Xem rồi ạ!" Đường Dật Thần bị tiếng động cơ gầm rú và không khí sôi động cuốn theo, hưng phấn nói, "Lát nữa em có thể lên sân chạy hai vòng được không? Em cũng muốn chơi!"
Vệ Quân: "Cậu tưởng đây là xe điện đụng chắc?"
"Được rồi, mấy thằng kia toàn bọn gà, chỉ có với cậu mới đã!" Thẩm Cảnh Huy quay đầu gọi Cao Xa Phi, "Cẩu Phi¹, lấy xe cho ba mày đi."
¹Cẩu Phi: Biệt danh trêu chọc của Thẩm Cảnh Huy dành cho Cao Xa Phi (Phi Chó).
"Ngoan ngoãn ở đây xem, đừng chạy lung tung." Vệ Quân dặn Đường Dật Thần xong liền xoay người đi.
Chiếc xe Vệ Quân dùng để đua không phải cái anh lái tới đây, xe đua của anh đậu trong bãi riêng ở chỗ Cao Xa Phi.
Trận đua trên sân sắp kết thúc, xe màu bạc một đường dẫn đầu, kết quả gần như đã ngã ngũ.
Sự chú ý của mọi người bắt đầu thu hồi, ngay sau đó lại bị một chiếc xe đua vừa lăn bánh từ lối vào thu hút toàn bộ ánh nhìn.
Đó là một chiếc Bugatti Veyron màu đen mờ cực ngầu.
Đường cong thân xe mượt mà, thể hiện rõ cảm giác tốc độ và sức mạnh, chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo nhất.
Có người lần đầu tiên được tận mắt nhìn thấy xe của Vệ Quân, kinh hô:
"Đây là Lightning² đúng không?!"
²Lightning (Tia Chớp): Tên chiếc xe.
Đây là siêu phẩm do đại sư cơ khí quốc tế Jo.Ted chế tạo thủ công, phiên bản giới hạn toàn cầu chỉ có ba chiếc, giá trị lên đến hàng chục triệu.
Chiếc xe này sử dụng lượng lớn linh kiện bằng sợi carbon, dưới hiệu quả giảm trọng lượng tối đa, lại trang bị kỹ thuật tăng áp bốn tuabin, công suất cực mạnh, khiến chiếc xe này tăng tốc trăm kilomet chỉ trong nháy mắt, vượt qua cả xe đua F1.
Vậy nên mới được mệnh danh là "Tia Chớp Thần Tốc"!
Phương Khải, người vừa kinh hô lúc nãy, đôi mắt gần như dán chặt vào chiếc xe này.
Trước đây anh ta chỉ từng nhìn thấy hình ảnh trên điện thoại, đây vẫn là lần đầu tiên được nhìn thấy tận mắt chiếc xe trong mơ của mình.
Quả nhiên khác biệt phi thường!
Đường Dật Thần cũng sáng mắt, muốn lái thử quá đi!
"Này." Lương Lạc không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Đường Dật Thần, vẻ mặt khinh thường nhìn cậu, "Có dám đua với tôi một trận không?"
Lời tác giả:
Vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


