Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Đường Dật Thần không ngờ màn kịch của mình lại "lật xe" nhanh đến vậy. Lẽ ra cậu không nên nói dối để Vệ Quân phải hầu hạ mình mấy ngày qua.

Vệ Quân không giận mà còn cười: "Chân cẳng linh hoạt lắm nhỉ, chạy hết một vòng đua chắc không thành vấn đề đâu ha."

Đường Dật Thần khách sáo xua tay: "Đâu có, đâu có, giỏi lắm cũng chỉ được nửa vòng thôi."

Sắc mặt Vệ Quân đột nhiên trầm xuống, giọng nói âm u hiểm ác: "Lừa gạt tôi vui lắm à?"

Đường Dật Thần lập tức nghiêm mặt, dõng dạc: "Chồng ơi em sai rồi!"

Quyết đoán nhận sai, tranh thủ được khoan hồng xử lý.

Một hồi chuông điện thoại di động vang lên. Vệ Quân lấy điện thoại ra liếc nhìn, là Thẩm Cảnh Huy.

Đường Dật Thần: "Chồng ơi anh cứ nghe điện thoại trước đi."

"Lát nữa lại tính sổ với cậu sau." Vệ Quân xoay người nhận máy, "Alo, chuyện gì?"

Thẩm Cảnh Huy: "Cậu đoán xem tối hôm qua ở quán bar tôi gặp được ai?"

Vệ Quân: "Có chuyện thì nói, không nói thì cúp."

"Cái tính chó của cậu ai mà chịu nổi chứ." Thẩm Cảnh Huy "chậc" một tiếng, không chút nghi ngờ Vệ Quân thật sự dám cúp máy, vội vàng nói, "Tôi gặp Lương Lạc."

Vệ Quân vừa nghe đến tên người này liền thấy phiền: "Nhắc đến nó với tôi làm gì."

Lương Lạc cùng đám Thẩm Cảnh Huy đều là hội thiếu gia nhà giàu lớn lên cùng Vệ Quân từ nhỏ, trước kia vẫn xưng hô là bạn bè.

Mọi người thỉnh thoảng vẫn hẹn nhau ra ngoài chơi chung, chỉ là không biết từ lúc nào Lương Lạc lại nảy sinh tình cảm khác với Vệ Quân. Có lẽ là sợ nói thẳng ra sẽ bị từ chối rồi đến bạn bè cũng không làm được nữa, nên vẫn luôn lấy danh nghĩa bạn bè mà lượn lờ trước mặt Vệ Quân.

Vệ Quân sao có thể không nhìn ra chứ, anh đã thẳng thừng từ chối rõ ràng.

Lương Lạc liền làm trò nói Vệ Quân hiểu lầm.

Vì còn phải chạm mặt nhà họ Lương trên thương trường, Vệ Quân không muốn vì chút chuyện nhỏ này mà trở mặt, nên vẫn luôn tránh né cậu ta.

"Không phải thằng cha Cao Xa Phi miệng rộng đó sao!" Thẩm Cảnh Huy nói, "Nó vừa gặp đã bảo cuối tuần này cậu cũng đến khu đua xe của nó chơi, hỏi còn đi không. Lương Lạc vừa nghe có cậu ở đó liền nói cũng đi."

Thẩm Cảnh Huy hỏi anh: "Vậy ngày mai cậu còn đi không?"

Thẩm Cảnh Huy đoán Vệ Quân khả năng cao là sẽ không đi, anh ghét Lương Lạc đến mức nào thì hắn biết rõ.

Vệ Quân quay đầu lại liếc Đường Dật Thần một cái. Đường Dật Thần đang len lén ngồi rung chân lập tức đứng thẳng người, giống như một đứa trẻ lười biếng bị bắt quả tang lúc đang bị phạt đứng vậy.

Vệ Quân quay đầu lại, không để Đường Dật Thần nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng mình, anh trả lời: "Đi, sao lại không đi."

Cuối tuần, Đường Dật Thần theo Vệ Quân đến khu đua xe Cao Xa Phi.

"Chồng ơi anh yên tâm, em nhất định sẽ lập công chuộc tội." Đường Dật Thần nắm tay đảm bảo, "Làm cho tên Lương Lạc kia không bao giờ dám đến làm phiền anh nữa."

Vệ Quân nói: "Đừng có diễn lố."

Đường Dật Thần tự tin: "Đảm bảo làm cho hắn nhìn thấy anh yêu em đến mức điên cuồng si dại, trong mắt không chứa nổi người khác, phải hoàn toàn dập tắt hy vọng của Lương Lạc!"

"Anh trừng em làm gì, chẳng phải là muốn cho Lương Lạc biết anh đã có vị hôn phu, cậu ta không còn cơ hội nữa sao?"

Vệ Quân lạnh lùng nhìn cậu, Đường Dật Thần bị ép phải sửa miệng: "Rồi rồi rồi, là để cho cậu ta nhìn thấy vợ chồng chúng ta ân ái, keo sơn gắn bó, tuyệt đối không có chỗ cho kẻ thứ ba chen chân vào! Làm cho cậu ta biết khó mà lui."

Vệ Quân: "Được rồi, xuống xe đi."

Vệ Quân và mọi người vừa xuống xe đi chưa được mấy bước, Cao Xa Phi đã dẫn theo một đám bạn bè tới.

Cao Xa Phi từ xa đã la lên: "Vệ thiếu sao cậu mới tới vậy hả, Lão Triệu với Thằng Khỉ hai đứa nó đều đã nóng lòng muốn lên đua lắm rồi."

"Quân ca, em còn tưởng anh lại trốn em không tới nữa chứ, đã bảo với anh là hiểu lầm rồi mà."

Lương Lạc đi sau Cao Xa Phi nửa bước, thấy Vệ Quân liền cười nói.

Lương Lạc đeo một cặp kính gọng vàng, khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt lại hơi hẹp dài, thêm vài phần vị khắc nghiệt.

Hắn nói đến nửa chừng thì nụ cười cứng đờ, vì nhìn thấy Vệ Quân đang nắm tay một thanh niên.

"Quân ca, đây là ai?"

Những người khác cũng chú ý tới Đường Dật Thần, ai cũng mặt mày đầy ngạc nhiên.

Vệ Quân trước giờ luôn độc lai độc vãng, bọn họ nhất thời không ý thức được người trẻ tuổi có ngoại hình tuấn mỹ này là đi cùng anh, chỉ tưởng là gặp ở bãi đỗ xe rồi đi cùng một đoạn đường thôi.

Hơn nữa vừa rồi khoảng cách còn xa, bây giờ đến gần mới phát hiện hai người mười ngón tay đan vào nhau, kề sát không rời, nhìn thế nào cũng giống một đôi đang yêu.

Đây là lần đầu tiên họ thấy Vệ Quân dẫn người theo, lại còn vừa xuất hiện đã thân mật đến vậy.

Bình thường im hơi lặng tiếng, lần này ra mặt cái đã làm người ta giật mình.

Chỉ có Thẩm Cảnh Huy vừa thấy Đường Dật Thần liền đoán được Vệ Quân đang tính toán cái gì.

Chỉ riêng Vệ thiếu gia là cứ như hòa thượng thanh tâm quả dục, chưa từng thấy thân thiết với ai bao giờ, thỉnh thoảng vẫn ngấm ngầm gọi Vệ Quân là Vệ hòa thượng.

"Biến sang một bên đi." Vệ Quân cười mắng Cố Bằng, rồi sau đó lạnh lùng liếc Lương Lạc một cái, buông tay Đường Dật Thần ra.

Lương Lạc trong lòng vui mừng, nhưng cảm giác vui sướng còn chưa kịp dâng lên đã nhanh chóng bị dội một gáo nước lạnh.

Chỉ thấy Vệ Quân vươn tay vòng qua vòng eo thon thả của Đường Dật Thần, kéo người cậu vào lòng mình.

Rồi với thái độ công khai chủ quyền, anh nói: "Đây là Đường Dật Thần, vị hôn phu của tôi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc