Đường Dật Thần ra ngoài đóng phim, cũng không phải lúc nào cũng được ăn sơn hào hải vị, thường xuyên phải chạy lịch trình gấp, ăn qua loa hai miếng cơm hộp là xong một bữa, cho nên về mặt ăn uống cậu cũng không hề kén chọn.
Đường Dật Thần không chỉ ăn rất ngon miệng, mà còn vừa ăn vừa tiếp tục khen.
"Ông xã thần tiên, bên ngoài là kỳ tài kinh doanh, vào bếp là thiên tài ẩm thực, gả cho anh đúng là quá hạnh phúc đi."
Khóe miệng Vệ Quân nhếch lên rồi lại hạ xuống:
"Ăn cơm cũng không chặn được miệng cậu à."
Sau khi ăn xong, Vệ Quân sắp xếp cho Đường Dật Thần ở phòng ngủ phụ sát vách phòng anh, Đường Dật Thần tỏ vẻ thấu hiểu.
Dù sao cũng là người đàn ông "một tuần ít nhất năm lần", ngủ chung với mình khó tránh khỏi bốc hỏa.
Cái "vòi cứu hỏa" của cậu còn đang bị thương đây này, không thực hiện được nhiệm vụ dập lửa đâu, vẫn nên tạm thời ngủ riêng phòng thì hơn.
Vệ Quân luôn cảm thấy ánh mắt của Đường Dật Thần có gì đó không đúng lắm, nhưng người ta lại ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của anh mà ngủ ở phòng khách không hề gây chuyện, chắc là anh ảo giác rồi.
Công việc thực tập của nguyên tác thụ sớm đã bị Đường Hưng Nghiệp lấy cớ "ở công ty nhỏ như vậy thì học được cái gì" mà bắt cậu ta nghỉ việc sau khi được tìm về nhà họ Đường.
Thanh niên thất nghiệp Đường Dật Thần ở nhà hết chơi game lại lướt tin hot, còn có người đúng giờ nấu cơm cho ăn, quả thực sung sướng như thần tiên, cảm giác hai ngày trôi qua nhanh như bay.
Chỉ là số dư trong thẻ ngân hàng cũng vơi đi nhanh như bay.
Đúng là cao thủ tiêu tiền có khác.
Đường Dật Thần cũng không hoảng, bởi vì Liễu Như Vân lại không hề trì hoãn nữa, đã phối hợp với Đường Hưng Nghiệp để chuyển giao công ty Giải Trí Tinh Thần sang tên cậu, chỉ là thủ tục hơi rườm rà, vẫn chưa hoàn tất.
Đường Dật Thần, người đời trước chết vì lao lực trá hình, tỏ vẻ:
Làm công là không thể nào làm công được, chỉ có thể làm ông chủ để miễn cưỡng duy trì cuộc sống thôi.
Giải Trí Tinh Thần là một công ty giải trí có quy mô không nhỏ, Đường Dật Thần tin rằng dù cậu có không làm gì cả, thu nhập mỗi tháng cũng đủ để cậu sống một cuộc sống sung túc dư dả.
Đường Dật Thần nằm ườn như cá mặn, nghĩ hôm nào đó rảnh rỗi sẽ qua công ty dạo một vòng.
Bị bắt phải theo lịch sinh hoạt của Vệ Quân, cùng nhau ăn sáng xong, Đường Dật Thần cà nhắc tiễn anh ra cửa.
Cá mặn tuy sướng thật, nhưng Đường Dật Thần vẫn muốn luyện lại cơ bắp của mình.
Phía đông nhất của lầu hai là phòng tập thể hình. Đường Dật Thần đợi Vệ Quân đi rồi liền lẻn vào.
Vệ Quân lái xe vừa mới ra khỏi gara, phát hiện trên cổ tay nắm vô lăng trống không.
Đồng hồ tối hôm qua lúc tập thể hình quên ở phòng tập rồi.
Vệ Quân xuống xe quay lại lấy.
Bên trong phòng tập thể hình, Đường Dật Thần đeo tai nghe nhạc, theo nhịp điệu mà khởi động làm nóng người.
Một hai ba bốn, xoay cổ tay;
Hai hai ba bốn, khởi động cổ chân;
Ba hai ba bốn, lần lượt nâng chân;
Bốn hai ba bốn, xoay người vặn eo.
Đường Dật Thần xoay người, cùng Vệ Quân đang đứng ở cửa bốn mắt nhìn nhau, cả người cứng đờ tại chỗ.
Đường Dật Thần nhìn anh, sau đó cúi đầu xoa chân trái:
"Ai da, chân đau quá nha, hu hu hu~"
Vệ Quân nhắc nhở cậu:
"Cậu bị thương là ở đùi phải."
Đường Dật Thần: "......"
Lời tác giả:
Vệ Quân: Cậu ta chắc chắn thích mình, nhìn thấy mình trong mắt đều là ánh sáng.
Thần Thần: Chồng ơi, lấy giùm kiện hàng, gấp không chờ nổi muốn mở ra xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


