Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

"Chồng ơi, anh về rồi!"

Vệ Quân tan làm về nhà, nhìn thấy đèn trong nhà sáng lên còn có chút không quen. Ngay sau đó, vừa đẩy cửa ra liền nghe thấy một giọng nói như vậy.

Giọng điệu mềm mại ấm áp mang theo sự chờ đợi, thanh âm trong trẻo dễ nghe.

Đường Dật Thần đang nằm ườn trên ghế sofa chơi điện thoại nghe thấy tiếng mở cửa, liền ngẩng đầu lên.

Đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh đầy mong chờ của Đường Dật Thần, Vệ Quân sững người, lại một lần nữa hoài nghi liệu Đường Dật Thần có thích mình không.

Không thì sao lúc thấy anh về nhà lại vui mừng đến thế, chắc chắn là đã đợi anh cả ngày rồi. Ánh mắt của người đang yêu không thể nào giấu được.

"Đợi anh cả ngày, chồng ơi cuối cùng anh cũng về rồi."

Câu nói thứ hai của Đường Dật Thần hoàn toàn xác thực suy nghĩ của Vệ Quân. Anh nhíu mày, lẽ ra phải đoán được Đường Dật Thần đồng ý kết hôn một cách sảng khoái như vậy là vì thích mình mới phải!

Còn nói cái gì mà vì ước mơ, đúng là lắm mưu nhiều kế!

Nếu là người khác, Vệ Quân lập tức có thể không chút lưu tình mà vạch trần rồi lạnh lùng từ chối, không cho đối phương một chút đường sống nào. Nhưng Đường Dật Thần mới cách đây không lâu chính vì cứu anh mà bị thương ở chân.

Vệ Quân còn chưa nghĩ ra được lý do thoái thác nào cho khéo một chút thì đã nghe Đường Dật Thần nói tiếp:

"Anh mau giúp em xuống chỗ bảo vệ lấy mấy kiện hàng chuyển phát nhanh đi."

"..." Vệ Quân khó mà tin nổi, hỏi lại: "Cậu nói cái gì?!"

"Giúp em lấy đồ chuyển phát nhanh đó? Sao vậy, không được à?" Đường Dật Thần nghi hoặc.

Yêu cầu này có quá đáng lắm sao? Đến nỗi phải phản ứng mạnh như vậy à? Hay là đại thiếu gia nhà giàu cũng không mua sắm trên mạng, không tự mình đi lấy đồ chuyển phát nhanh bao giờ?

"Chồng ơi, giúp em với nhé ~" Đường Dật Thần nằm nhoài trên ghế sofa, ngửa đầu nhìn anh, "Làm ơn làm ơn mà."

Đèn chùm hoa lệ tỏa ra ánh sáng dịu dàng mà rực rỡ. Dưới ánh đèn, làn da vốn đã mịn màng của cậu càng thêm trắng sáng, giống như một tác phẩm gốm sứ trắng đỉnh cao được nghệ nhân tỉ mỉ chế tác, chỉ nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng được cảm giác mềm mại ấm áp, trơn tuột tuyệt diệu khi chạm vào.

Không ai có thể từ chối một người vừa đẹp lại vừa đáng yêu đang làm nũng.

Vệ Quân lạnh mặt đi ra cửa.

Không bao lâu sau, Vệ Quân xách theo mười mấy túi lớn túi bé trở về, sắc mặt còn lạnh hơn cả lúc ra cửa.

Đi theo sau anh còn có một anh bảo vệ giúp xách đồ, đồ trên tay anh ta cũng không ít hơn Vệ Quân là bao.

"Trời ạ, một đống đồ hiệu xa xỉ để ở chỗ bảo vệ, mấy cậu mà không tới lấy tôi còn lo chỗ bảo vệ bị người ta cướp sạch nữa đó. Không ngờ làm bảo vệ khu dân cư mà cũng phải lo lắng như bảo vệ ngân hàng vậy." Anh bảo vệ nói đùa rồi đặt đồ xuống, rời đi.

Đời này chưa bao giờ nhận được nhiều đồ hiệu xa xỉ như vậy, đúng là được mở mang tầm mắt về thế giới của người có tiền.

"Cảm ơn chồng, yêu anh." Đường Dật Thần đưa tay lên làm hình trái tim nhỏ, hướng về phía đại thiếu gia mặt lạnh mà bắn tim.

Chỗ này đều là đồ cậu đặt mua online từ các cửa hàng đồ hiệu trong thành phố. Mấy nhãn hiệu xa xỉ thường dùng cậu đều quẹt thẻ lia lịa, lơ đãng một chút là mua hơi nhiều.

Mua hàng online thì sướng nhất thời, lúc nhận hàng thì lại phiền phức.

Chân cậu bị thương, khó mà cứ chạy đi chạy lại mở cửa được, nên đều nhờ họ tạm để ở chỗ bảo vệ, dù sao khu dân cư cao cấp cũng không sợ mất đồ.

"Chồng vất vả rồi." Đường Dật Thần xoay người ngồi dậy, từ trong túi khoai tây chiên đang ăn dở lấy ra một miếng đưa đến bên miệng Vệ Quân, lấy lòng nói:

"Anh ăn khoai tây chiên nè, ngon lắm á."

Sắc mặt Vệ Quân dịu đi vài phần: "Không ăn."

"Vậy anh có thể rót cho em cốc nước được không?" Đường Dật Thần mím môi, ăn vặt xong thấy khát nước.

Vệ Quân hừ lạnh: "Cậu đúng là đến đây để được hầu hạ mà."

"Anh đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy đó hả?" Đường Dật Thần liến thoắng, "Đúng là thế thời thay đổi, lòng người bạc bẽo, làm ơn mắc oán mà... Ưm!"

Một cốc nước được đưa đến trước mặt Đường Dật Thần: "Uống đi!"

Đường Dật Thần hài lòng uống xong nước, Vệ Quân nhìn xem cậu còn có thể bày trò gì nữa:

"Ân nhân còn có dặn dò gì nữa không?"

Đường Dật Thần xoa bụng: "Em đói."

"Cậu là heo à?" Mới vừa ăn uống xong đã đói?

Nói xong, tầm mắt anh quét đến cái sọt rác bên cạnh, bên trong đầy ắp túi đựng đồ ăn vặt đủ màu sắc.

"Thì em có ăn cơm trưa đâu."

Chủ yếu là nằm trên sofa vừa chơi game vừa ăn vặt vui quá mà, căn bản không muốn ăn cơm đàng hoàng!

Vệ Quân xoay người đi về phía nhà bếp. Đường Dật Thần một chân nhảy lò cò tò mò đi theo sau:

"Anh lại biết nấu cơm nữa à?"

"Chuyện này có gì lạ đâu." Vệ Quân nhanh chóng từ tủ lạnh lấy ra những nguyên liệu cần dùng, động tác trông rất thành thục.

Trước kia lúc anh đi du học nước ngoài, xem như là một hình thức bỏ nhà ra đi trá hình, ông nội Vệ đã khóa hết tất cả thẻ của anh. Khoảng thời gian đó anh đều tự mình nấu cơm.

Tính anh vốn độc lập, sau khi về nước cũng không thuê người giúp việc ở nhà, thỉnh thoảng ở nhà ăn cơm đều là tự mình làm. Trình độ cũng bình thường, chỉ có thể nói là biết nấu vài món cơm nhà đơn giản dễ làm.

Đừng nhìn anh là thiếu gia nhà giàu, thật ra anh sống khá xuề xòa, căn bản không chú trọng chuyện ăn mặc.

Sau khi tận mắt thấy Vệ đại thiếu gia xào xong một đĩa tôm nõn thập cẩm, Đường Dật Thần nhìn anh bằng ánh mắt đầy sùng bái, thật lòng khen ngợi:

"Màu sắc này vừa nhìn đã biết ngon rồi, chồng ơi anh là Đầu Bếp Thần xuống bếp phải không?"

Vệ Quân nấu cơm bao lâu thì Đường Dật Thần ở bên cạnh ríu rít khen bấy lâu. Không có cách nào, đối với một kẻ "sát thủ nhà bếp" như cậu mà nói, người biết nấu cơm đều siêu cấp lợi hại.

Có lẽ là do Đường Dật Thần khen quá chân tình thật cảm, Vệ Quân cũng không thấy cậu ồn ào, chỉ là có chút không được tự nhiên.

Chuyện nhỏ nhặt này cũng đáng để khen như vậy sao?

Vệ Quân được ông nội Vệ bồi dưỡng như người thừa kế của Vệ thị, Vệ Kinh Quốc trước giờ luôn yêu cầu khắc nghiệt với anh. Dù anh là người nổi bật nhất trong số bạn bè cùng trang lứa, Vệ Kinh Quốc cũng rất ít khi khen anh, nhiều nhất cũng chỉ là lúc anh hoàn thành mục tiêu ông đặt ra thì sẽ nhận được một ánh mắt tán dương.

Đương nhiên Vệ Quân cũng hoàn toàn không cảm thấy mình cần những lời khen sáo rỗng không thực tế đó, ngày thường ra ngoài tiếp xúc công việc, những lời tâng bốc nịnh nọt anh nghe nhiều đến phát chán.

Vệ Quân khẽ "chậc" một tiếng, nói bâng quơ:

"Chuyện này có gì đâu, làm qua loa vậy thôi."

Thế là giữa những lời tâng bốc không tốn tiền của Đường Dật Thần, anh lại mở tủ lạnh ra "qua loa" làm thêm món trứng xào cà chua vốn không có trong kế hoạch bữa tối.

Đường – máy khen tự động – Dật Thần:

"Lại có thể làm nhiều món như vậy, quả thực có thể mở nhà hàng luôn rồi."

Vệ Quân vừa định rửa tay ăn cơm nghe vậy khựng lại:

"Mới có mấy món thôi mà."

Rồi thuận tay làm thêm một đĩa rau trộn.

"Chồng ơi, đủ rồi đủ rồi, em ăn không hết nhiều vậy đâu."

Vệ Quân: "Đâu phải làm riêng cho cậu ăn."

Dù bình thường anh chỉ làm một hai món ăn cho có lệ, nhưng hôm nay làm nhiều như vậy cũng tuyệt đối không phải vì Đường Dật Thần.

Thuần túy chỉ là sợ Đường Dật Thần ăn quá nhiều, làm hại chính anh không đủ no mà thôi.

"Ăn đi, đừng ôm kỳ vọng quá lớn, hương vị cũng bình thường thôi." Vệ Quân nhìn như nói bâng quơ, nhưng ánh mắt lại nhiều lần liếc về phía Đường Dật Thần.

Nếu Đường Dật Thần dám lộ ra một chút chê bai, thì cũng đừng hòng được ăn cơm anh làm nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc