Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Sau khi Vệ Quân và Đường Dật Thần rời khỏi nhà cũ, Vệ Kinh Quốc hỏi Ngô Dung đang đứng hầu một bên: "Lão Ngô, ông nói xem thằng nhóc Vệ Quân này có phải đang âm mưu chuyện gì không?"

Ngô Dung thời trẻ từng được Vệ lão gia tử cứu giúp, sau này vẫn luôn ở bên cạnh ông, trung thành tận tụy, rất được ông tin tưởng.

Ngô Dung nghĩ nghĩ rồi nói: "Xem biểu hiện của Vệ thiếu gia và cậu chủ nhà họ Đường, không giống như là giả vờ đâu ạ. Thiếu gia hẳn là thật sự hài lòng với sự sắp đặt của ngài."

Vệ Kinh Quốc uống một ngụm trà: "Thằng nhóc hỗn hào này nổi loạn quen rồi, đột nhiên lại ngoan ngoãn như vậy, ta thật sự có chút không quen."

Ngô Dung nói: "Thiếu gia nổi loạn đều là chuyện hồi còn nhỏ thôi ạ. Từ lúc cậu ấy đi du học nước ngoài về đã hiểu chuyện hơn nhiều, không còn ngỗ nghịch với ngài nữa."

Vệ Kinh Quốc thở dài: "Nhánh lớn nhà họ Vệ chỉ còn lại một mình Vệ Quân. Ta mà không quản thúc nó nghiêm khắc hơn, lỡ nó trưởng thành giống y như cái đức hạnh của cha nó thì làm sao bây giờ? Gia nghiệp nhà họ Vệ ai sẽ kế thừa đây."

Nhà họ Vệ trăm năm trước khởi nghiệp từ ngành vận tải đường biển. Cùng với sự phát triển của toàn cầu hóa kinh tế, gia tộc họ cũng nhân cơ hội đó mà phất lên, hiện giờ trong lĩnh vực vận chuyển thương mại xuất nhập khẩu đối ngoại thì không ai sánh bằng.

"Mấy người bên nhánh lão nhị kia đứa nào đứa nấy cũng tham vọng không nhỏ, nhưng có đứa nào thật sự có năng lực đâu. Tập đoàn Vệ thị nếu thật sự rơi vào tay bọn họ, sớm muộn gì cũng bị phá cho sạch sẽ! Khụ! Khụ khụ!" Vệ Kinh Quốc nói đến kích động mà ho khan lên.

Ngô Dung vội vàng móc ra thuốc viên cho Vệ lão gia tử uống, khuyên nhủ: "Bác sĩ không phải đã dặn ngài bớt nóng giận rồi sao."

Vệ Kinh Quốc hoãn lại một chút, lộ ra vài phần mệt mỏi: "Thân thể ta cũng sắp không chống đỡ nổi nữa rồi. Chỉ mong Vệ Quân lần này thật lòng nghe lời, để ta có thể yên tâm giao Vệ gia cho nó."

"Làm mấy chuyện kinh thiên động địa cũng không bằng bảo vệ cho tốt cơ nghiệp tổ tông để lại. Ta đây cũng là vì muốn tốt cho nó thôi."

Những lời cuối cùng này bị gió thu thổi tan đi, càng như là Vệ lão gia tử đang tự nói với chính mình.

---

Không đợi Đường Dật Thần nói cậu muốn dọn ra ngoài ở, Đường Hưng Nghiệp đã đến "quan tâm" cậu trước.

Sau một hồi hỏi han giả tạo, Đường Hưng Nghiệp nói: "Tiểu Thần à, ba gần đây thấy bên Vệ gia có một dự án thầu, công ty nhà chúng ta rất phù hợp. Con xem lúc con với Vệ Quân gặp mặt có thể nào nhắc tới chuyện này không?"

Đường Dật Thần vẻ mặt khó xử, giọng điệu "trà xanh" nói: "Ba à, con với anh Vệ Quân vừa mới quen biết không bao lâu đã đề cập đến yêu cầu kiểu này, liệu anh ấy có cảm thấy con ham mê hư vinh rồi không thích con không ạ?"

"Là ba suy xét không chu toàn." Đường Hưng Nghiệp vội nói, "Tạm thời không nhắc tới, tạm thời không nhắc tới."

"Không có gì không thoải mái đâu ạ, chỉ là nhà chúng ta cách tập đoàn Vệ thị xa quá, anh Vệ Quân nói đến tìm con không tiện." Đường Dật Thần nói, "Vừa hay căn nhà con thuê trước khi về nhà bên đó vẫn chưa hết hạn hợp đồng, con muốn dọn về đó ở."

Tuyệt đối không thể nói cho Đường Hưng Nghiệp biết cậu muốn dọn đến chỗ Vệ Quân ở được, không thì đầu óc Đường Hưng Nghiệp lại suy diễn lung tung, cậu còn muốn sống yên ổn mấy ngày nữa đó.

"Sao lại có thể ở nhà thuê được, truyền ra ngoài chẳng phải làm người ta chê cười sao." Đường Hưng Nghiệp nói, "Ba có một căn hộ ở Cẩm Giang Công Quán, để ba cho người sang tên cho con."

Đường Hưng Nghiệp thấm nhuần sâu sắc đạo lý "không nỡ bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô".

Đường Dật Thần rất muốn dạy cho người cha tệ bạc này một đạo lý khác: Trộm gà không thành còn mất nắm gạo.

Cười nén đau thương mà kiếm được một căn hộ, Đường Dật Thần sắp vênh váo đến nơi rồi.

Một câu nói làm cha già sang tên một căn hộ, còn lợi hại hơn cả "ba câu nói khiến đàn ông chi cho bạn mười tám vạn" nhiều.

Ngày hôm sau Đường Dật Thần liền dọn đến chỗ ở của Vệ Quân. Vệ Quân bận công việc nên đã cho trợ lý đến đón cậu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc