Nhà cũ Vệ gia tổng thể mang phong cách Trung Hoa cải tiến, vừa giữ được nét cổ kính, vừa lược bớt sự cồng kềnh nặng nề của kiến trúc truyền thống, tăng thêm sự tiện nghi hiện đại.
Vệ Quân cho xe dừng ở một bên gara rồi xuống xe. Đường Dật Thần không để Vệ Quân ôm nữa, xuống cầu thang không được chứ đi trên đất bằng thì vẫn ổn.
Vệ Quân dẫn theo "anh bạn nhỏ cà nhắc" Đường Dật Thần vòng qua một khu rừng thông nhỏ, đi về phía đình viện.
Vừa hay gặp ông nội Vệ đang cùng quản gia Ngô Dung chơi cờ trong đình viện.
Vệ Quân nhàn nhạt nói: "Ông nội, bác Ngô."
Bác Ngô đứng dậy: "Thiếu gia tới rồi."
"Ừm." Vệ Kinh Quốc đáp một tiếng. Ánh mắt ông sắc bén, lập tức phát hiện ra dáng đi không tự nhiên của Đường Dật Thần, quan tâm hỏi: "Chân Tiểu Thần bị thương à?"
Đường Dật Thần nói: "Cháu không sao đâu ạ, ông nội, chỉ là lúc dậy bị chuột rút thôi ạ."
Vệ Quân nhìn cậu một cái, không nói gì. Xem ra Đường Dật Thần không muốn cho người khác biết cậu ta có võ công.
Anh không hề thấy kỳ lạ chút nào. Chuyện xấu xa trong các gia tộc hào môn không ít, giữ lại một át chủ bài mà người khác không biết thường thường có thể phát huy tác dụng cực lớn vào thời khắc mấu chốt.
Bất ngờ biết được bí mật của Đường Dật Thần, tâm trạng Vệ Quân không tệ.
Lại nghĩ đến chuyện Đường Dật Thần đẹp trai không quá ba giây liền bị căng cơ, Vệ Quân không nhịn được khóe miệng nhếch lên.
Vừa vặn bị Đường Dật Thần nhìn thấy. Cậu lập tức đoán được anh đang cười cái gì, lúc ông nội không chú ý, cậu nhanh chóng véo một phát vào eo Vệ Quân!
Hừ! Chính là kiểu có thù tất báo như vậy đó.
"Ui da!"
Đường Dật Thần xuống tay rất ác, Vệ Quân hít một ngụm khí lạnh, một tay bắt lấy bàn tay đang tấn công của Đường Dật Thần, trừng mắt nhìn cậu.
Đường Dật Thần đắc ý vênh váo, nụ cười có phần thiếu đòn. Anh còn muốn cùng cậu diễn cảnh ân ái trước mặt ông nội cơ mà, không tin anh dám làm gì cậu trước mặt ông nội đâu.
Giây tiếp theo, bàn tay to với khớp xương rõ ràng véo lấy mặt cậu, nụ cười đắc ý trên mặt cậu đột nhiên tắt ngấm.
Đường Dật Thần kinh ngạc nhìn anh, giây tiếp theo trong mắt đã phủ một lớp sương mờ.
Người trẻ tuổi ve vãn đánh yêu, ông xen vào làm gì chứ.
Vệ Quân đối diện với đôi mắt đen nhánh ngấn nước của cậu, tim bất chợt đập lệch một nhịp.
Anh như bị điện giật vội vàng thu tay lại, có chút bực bội. Vừa rồi không biết sao lại nhìn thấy nụ cười của Đường Dật Thần, đầu óc nóng lên liền véo một cái.
Còn chưa khống chế được lực đạo, làm người ta khóc rồi.
Đường Dật Thần trong mắt ngấn lệ, muốn rơi mà không rơi, như thể bị oan ức tột cùng, có chút trẻ con, cậu tức giận nói: "Em không thèm chơi tốt với anh nữa."
Vệ Quân bực bội "chậc" một tiếng: "Cậu đỏng đảnh quá. Tôi lại không dùng sức, khóc cái gì."
Đường Dật Thần đưa tay nhẹ nhàng xoa mặt, cũng không nói lời nào, chỉ nhìn Vệ Quân, trong đôi mắt long lanh ngấn nước tràn ngập:
Tra nam, làm sai không xin lỗi!
Em tủi thân, nhưng em không nói! Để xem lương tâm anh có cắn rứt không.
Vệ Quân thỏa hiệp: "Coi như tôi nợ cậu. Vậy đi, cậu có thể đưa ra một yêu cầu với tôi, chỉ cần không quá đáng, tôi đều sẽ đồng ý."
"Thật hả?"
"Ừm." Vệ Quân cụp mắt xuống, đầu ngón tay khẽ xoa vào nhau, cố gắng xua đi cảm giác mềm mại ấm áp dường như vẫn còn sót lại.
Đường Dật Thần nghĩ nghĩ rồi nói: "Em vẫn chưa nghĩ ra, đợi em nghĩ kỹ rồi nói sau."
"Được."
Cuối cùng cũng dỗ dành được người ta, Vệ Quân thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn quên mất là Đường Dật Thần động tay trước.
Vệ Quân: "Lát nữa phối hợp cho tốt vào."
Đường Dật Thần ranh mãnh nói: "Không phải đã phối hợp xong rồi sao?"
"Cậu diễn à?"
Vệ Quân đột nhiên phản ứng lại. Ở trước mặt ông nội mà giả vờ ân ái thì rất khó không lộ sơ hở, chẳng khác nào tự vạch áo cho người xem lưng. Còn không bằng màn trêu chọc nhỏ nhặt vừa rồi lại tự nhiên hơn, càng khiến người ta tin là thật.
"Tay anh mạnh bao nhiêu trong lòng anh không tự biết sao?" Đường Dật Thần phản bác, "Em đây chỉ là tùy cơ ứng biến thôi."
Nguyên tắc diễn xuất nhà họ Đường: Một diễn viên giỏi phải học được cách tự biên tự diễn ở một mức độ nhất định.
Sau khi ăn xong, ông nội cùng Đường Dật Thần nói chuyện phiếm vài câu. Lúc phải đi, ông nội lại nói ra một câu kinh người: "Vệ Quân, để Tiểu Thần đến ở bên chỗ con đi."
Vệ Quân nói: "Không phải đã định ngày cưới rồi sao, cần gì phải vội vàng nhất thời như vậy."
Ông nội không để tâm: "Lũ trẻ các con bây giờ không phải đều thịnh hành sống thử trước hôn nhân sao. Vừa hay chân Tiểu Thần bị thương, vợ chồng nhà họ Đường chắc cũng không để tâm đến nó đâu. Vệ Quân con chăm sóc nó cho tốt, hai đứa cũng có nhiều thời gian tiếp xúc tìm hiểu nhau hơn."
Đường Dật Thần vẻ mặt bất ngờ nhìn ông nội.
Trời ạ, tư tưởng của ông nội lại có thể tân tiến như vậy sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


