Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Liễu Như Vân vẫn luôn chú ý động tĩnh ở cầu thang, thấy Đường Dật Thần thật sự được Vệ Quân ôm xuống, tâm trạng bà ta cực kỳ phức tạp.

Mới quen biết hai ngày mà đã có thể khiến Vệ thiếu gia lạnh lùng làm đến mức này cho nó, tiểu yêu tinh Đường Dật Thần này quả nhiên không đơn giản!

Liễu Như Vân vừa mong đợi có thể như Đường Hưng Nghiệp suy tính, sau khi Đường Dật Thần gả vào hào môn sẽ mang lại lợi ích to lớn cho nhà họ Đường, lại vừa sợ hãi Đường Dật Thần không chịu sự kiểm soát mà quay đầu trả thù bà ta.

Bà ta luôn cảm thấy Đường Dật Thần từ lúc mới về nhà họ Đường đến giờ đã không còn giống như trước nữa, dường như không còn cẩn thận dè dặt, mong chờ được hòa nhập vào gia đình họ, mà còn dần thoát khỏi sự kiểm soát của họ.

Việc Đường Dật Thần nói muốn quay về công ty Giải Trí Tinh Thần là vì tưởng nhớ Tưởng Lâm đã khiến bà ta âm thầm bất an.

Thằng nhãi con này lúc đi lạc mới có ba tuổi, bao nhiêu năm trôi qua như vậy có thể nhớ được cái gì chứ. Sợ rằng trong giới giải trí cũng chẳng còn mấy người nhớ trước kia Giải Trí Tinh Thần là do Tưởng Lâm sáng lập, Đường Dật Thần lại làm sao mà biết được.

Liệu nó có còn biết những chuyện khác nữa không.

Nỗi bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt, thậm chí lấn át cả lòng tham, bà ta muốn nói chuyện này với Đường Hưng Nghiệp.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt tươi cười hớn hở của Đường Hưng Nghiệp, Liễu Như Vân lại ngậm chặt miệng. Sợ rằng lúc này bà ta có nói gì Đường Hưng Nghiệp cũng không nghe vào tai, chỉ có thể tạm thời đè nén xuống.

"Ba, con với Vệ Quân ra ngoài đây ạ." Đường Dật Thần được Vệ Quân ôm đi ngang qua người Đường Hưng Nghiệp liền nói một câu với ông ta.

Để tránh Đường Hưng Nghiệp muốn nhân cơ hội bám víu nhà họ Vệ, cậu cố tình không nói là ông nội Vệ mời cậu, chỉ nói muốn cùng Vệ Quân ra ngoài.

Hai người trẻ tuổi cùng nhau ra ngoài, Đường Hưng Nghiệp chắc sẽ không muốn đi theo đâu nhỉ.

Giọng nói của Đường Dật Thần nhỏ nhẹ yếu ớt, ánh mắt nhìn về phía Đường Hưng Nghiệp vẫn ẩn chứa sự kính yêu của một người con dành cho cha.

Công ty Giải Trí Tinh Thần còn chưa về tay, trước mặt người cha tệ bạc này vẫn phải diễn một chút.

Coi như là trải nghiệm diễn xuất nhập tâm trong vở kịch cuộc đời vậy.

"Được, con với Vệ thiếu đi chơi vui vẻ, đừng có tùy hứng làm mình làm mẩy nữa..."

Đường Hưng Nghiệp còn muốn nói gì đó, nhưng Vệ Quân đã sải bước dài rời đi, căn bản không cho ông ta cơ hội.

Đường Hưng Nghiệp không cho là hỗn xược, sự hưng phấn vẫn không hề giảm sút.

Nhìn bóng hai người họ xa dần, Đường Gia Minh siết chặt nắm tay.

Ban đầu hắn ta đã ác ý nghĩ rằng Vệ Quân có lẽ sẽ là một kẻ xấu xí, tính tình hung bạo, Đường Dật Thần dù có gả vào hào môn đỉnh cấp cũng sẽ không có ngày lành.

Bởi vì chiếm diện tích lớn, tỷ lệ cây xanh rất cao, tạo nên một không gian yên tĩnh giữa chốn ồn ào náo nhiệt, giá trị hiện tại đã không thể đo đếm được.

Vệ Quân chở Đường Dật Thần từ nội thành phồn hoa náo nhiệt vào một đại lộ rợp bóng cây, hai bên đường lá phong đang đỏ rực như lửa, vô cùng xinh đẹp.

Đường Dật Thần còn chưa kịp thưởng thức đủ, xe đã dừng lại, ngoài xe là cổng lớn nhà cũ.

Cổng lớn chạy bằng điện tự động mở ra, đi sâu vào trong là có thể nhìn thấy rõ ràng bố cục ngôi nhà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc