"Alo?" Đường Dật Thần nhận máy.
"Ông nội mời cậu ngày mai đến nhà cũ Vệ gia làm khách."
Giọng nói trầm thấp lại đầy từ tính truyền ra, mang theo hơi lạnh như băng tuyết. Tai Đường Dật Thần run run, lập tức nhận ra đó là giọng của người chồng mà cậu vớ được sau khi xuyên sách.
Không cần hỏi Vệ Quân lấy số điện thoại của cậu từ đâu, nghĩ cũng biết, chuyện này đối với anh mà nói không hề khó khăn.
Đường Dật Thần một chân đặt trên mép giường, khua khua chân:
"Vậy ngày mai anh qua đón em nha."
Không nghe thấy đối phương gọi "chồng ơi", Vệ Quân thầm thở phào một hơi:
"Được."
Tuy rằng giọng của người chồng này rất êm tai, nhưng giờ phút này Đường Dật Thần đã bị cái trò chơi yêu nghiệt kia câu mất hồn, một lòng chỉ nhung nhớ ván game vừa mới bắt đầu của mình.
"Mai gặp nha, chồng yêu."
Dứt khoát cúp điện thoại, quay lại giao diện game.
Vệ Quân: "..."
Vệ Quân vừa định nói gì đó, lời đã hoàn toàn bị chặn lại trong miệng, không dưng lại thấy hơi nghẹn một cục.
Cúp điện thoại nhanh như chớp, gọi "chồng yêu" thì cho có lệ. Điều này làm Vệ Quân, người vốn có chút hoài nghi Đường Dật Thần có phải thật sự thích mình hay không, hoàn toàn dập tắt ý nghĩ đó.
Sao có thể là thái độ đối với người mình thích được chứ.
Đây rõ ràng là thái độ của nhân viên làm việc qua loa cho có với sếp mà thôi.
Thanh niên nghiện game Đường Dật Thần đắm chìm trong trò chơi, ngủ mấy tiếng cũng không nhớ rõ.
Trước khi ngủ, cậu mơ hồ cảm thấy hình như mình đã quên mất chuyện gì đó, nhưng thật sự quá buồn ngủ, cơn buồn ngủ dày đặc làm não cậu sập nguồn.
Lúc Đường Dật Thần tỉnh lại duỗi người, vừa mới đặt chân xuống đất:
"Ối!"
Cảm giác đau nhói từ bắp chân và mặt sau đùi đồng thời truyền đến làm cậu kêu lên đau đớn.
Đã bảo là hình như quên cái gì rồi mà, thì ra là quên chườm đá với bôi thuốc.
Hơn nữa lúc cậu vừa tỉnh lại đặt chân xuống, không kịp phòng bị nên chân bị chuột rút.
Vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, chân càng đau hơn, hu hu.
Cái thân thể này thật sự quá là yếu ớt, thiếu rèn luyện mà.
Hu hu, nhớ cơ bắp nuột nà trước kia của mình quá đi.
Đường Dật Thần nằm trên giường cosplay lại meme mèo con rớt nước mắt.
Lúc Vệ Quân đến đón Đường Dật Thần, người nhà họ Đường đều có mặt.
Nhà họ Đường ở là khu biệt thự xa hoa. Lúc Vệ Quân tiến vào cổng khu dân cư, bảo vệ cửa đã gọi điện thoại thông báo, Đường Hưng Nghiệp trong lòng mừng như mở cờ.
Đường Dật Thần quả nhiên nghe lời ông ta hẹn lại Vệ Quân, hơn nữa hắn còn đích thân đến đón, đủ để chứng minh Đường Dật Thần ở chỗ Vệ Quân cũng có chút sức nặng.
"Vệ thiếu gia, cậu đến tìm Dật Thần à?" Đường Hưng Nghiệp vừa thấy Vệ Quân liền nhiệt tình ra đón, dẫn anh vào chỗ ngồi,
"Vệ thiếu cậu ngồi."
Vệ Quân mặt không chút biểu cảm, lạnh nhạt nói:
"Không cần, tôi tới đón Đường Dật Thần rồi đi ngay."
Ngũ quan Vệ Quân sắc bén, lúc không cười đều toả ra khí chất lạnh lùng cứng rắn, tuổi còn trẻ đã khiến người ta phải e sợ.
Đường Hưng Nghiệp giật mình một cái, quay đầu nói với Liễu Như Vân:
"Lúc nãy không phải bảo người đi gọi Dật Thần sao, người đâu? Sao còn chưa xuống nữa? Bà mau đi xem thử xem."
"Dật Thần chắc là đang thay quần áo đó, Vệ thiếu gia cậu cứ ngồi xuống uống miếng trà đã."
Đường Hưng Nghiệp nhân cơ hội giới thiệu đứa con trai thứ hai đang đứng bên cạnh mình cho Vệ Quân, hy vọng sau này trên thương trường Vệ Quân gặp được có thể giúp đỡ dìu dắt nhiều hơn,
"Đây là Gia Minh, Vệ thiếu gia chưa gặp qua phải không, nó là em trai của Dật Thần."
Đường Gia Minh trước kia chỉ nghe nói qua về Vệ Quân, hắn chưa bao giờ có cơ hội gặp mặt.
Người ta đều đồn Vệ Quân là tài năng xuất chúng, đầu óc kinh doanh và thủ đoạn cực kỳ lợi hại, trong số con cháu cùng thế hệ của các gia tộc hào môn ở Giang Thành, anh gần như đã có vị thế dẫn đầu.
Ban đầu hắn cho rằng phần lớn là do gia thế hiển hách của nhà họ Vệ nên những người đó mới thổi phồng Vệ Quân như vậy. Hiện tại nhìn thấy Vệ Quân bằng xương bằng thịt, hắn bất giác tin những lời đồn đãi đó.
"Chào Vệ thiếu gia, lần đầu gặp mặt, xin chiếu cố nhiều hơn."
Đường Gia Minh thu lại vẻ mặt, nở một nụ cười nhiệt tình, chìa tay về phía Vệ Quân.
Vệ Quân lạnh lùng liếc Đường Gia Minh một cái, hiển nhiên không có ý định muốn bắt tay giao hảo với hắn.
Vệ Quân lớn lên trong hào môn, sao có thể không nhìn ra cả nhà này ai cũng đầy rẫy toan tính.
Anh và Đường Dật Thần đối ngoại đóng vai vợ chồng ân ái, cũng không có nghĩa anh phải tỏ ra hòa nhã với người nhà họ Đường.
Huống chi căn cứ vào những lời Đường Dật Thần nói với anh lúc trước, bản thân Đường Dật Thần cũng không có chút hảo cảm nào với người nhà họ Đường, thậm chí là chán ghét.
Người giúp việc liếc nhìn người đàn ông có khí chất mạnh mẽ kia, không dám nhìn thẳng mà nói tiếp:
"Bảo Vệ tiên sinh ôm... ôm cậu ấy xuống lầu ạ."
"Thằng nhóc này tùy hứng quá rồi." Đường Hưng Nghiệp nghe vậy chấn động, Đường Dật Thần sao lại dám đưa ra yêu cầu như vậy với Vệ Quân chứ.
Sợ chọc Vệ Quân không vui, ông ta vội vàng nói:
"Vệ thiếu gia cậu đừng nóng giận, tôi lập tức lên xem nó làm sao."
"Không cần, tôi lên là được." Vệ Quân nói xong không đợi những người khác phản ứng lại, liền nhanh chân lên lầu.
Để lại người nhà họ Đường ngơ ngác nhìn nhau, ai cũng vô cùng kinh ngạc.
Vệ Quân lại thật sự muốn ôm Đường Dật Thần xuống lầu sao?
Đường Dật Thần đang một chân nhảy lò cò trước tủ quần áo tìm kim cài áo.
Cậu mặc một chiếc áo gió màu xám kiểu thường ngày, phối cùng chiếc quần tây thụng có độ rũ thoải mái, cả người thon dài trông vừa lịch sự, vừa có lễ độ mà không quá trang trọng, còn tăng thêm một chút hơi thở của cậu ấm ngoan ngoãn. Vừa nhìn đã biết là kiểu được lòng người lớn, mặc bộ này đi gặp trưởng bối thì còn gì hợp hơn.
Chỉ là cậu quen mặc đồ hiệu thiết kế riêng, mắt nhìn cũng đã quen với đồ xịn, nên cứ cảm thấy chiếc áo gió này quá bình thường, thiếu một chiếc kim cài áo để phối cùng.
Mà nhà họ Đường cũng không sắm sửa cho đứa con trai tìm về này nhiều đồ đạc gì, càng đừng nói đến những phụ kiện tinh xảo như kim cài áo.
Lúc người giúp việc ra ngoài đã không đóng cửa, Đường Dật Thần nghe thấy tiếng bước chân, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Vệ Quân liền lập tức tỏ vẻ tủi thân mà dang hai tay về phía anh.
"Chồng ơi, ôm~"
Một gương mặt đẹp trai nhăn thành một cục, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, giống như một chú mèo con bị bắt nạt ở bên ngoài chạy về nhà làm nũng mách tội với chủ nhân, cực kỳ khơi gợi ham muốn bảo vệ của đàn ông.
Ánh mắt Vệ Quân sâu thẳm, đứng im không nhúc nhích. Thấy Đường Dật Thần một chân nhảy tới, chân kia hoàn toàn không dám dùng sức, anh nhíu mày hỏi:
"Sao lại nặng hơn rồi?"
Đường Dật Thần mếu máo kể lại trải nghiệm bi thảm của mình.
Vệ Quân bị vẻ mặt của cậu chọc cười, không những không an ủi mà ngược lại còn cười nhạo:
"Ngốc chết đi được."
Rõ ràng lúc khống chế kẻ xấu thì động tác dứt khoát, tiêu sái biết bao, vậy mà lại có thể liên tiếp làm mình bị thương, đúng là hết nói nổi.
"Rõ ràng đều là ngoài ý muốn, không liên quan gì đến chỉ số thông minh cả!" Đường Dật Thần bất mãn mà cố gắng cứu vãn chút thể diện cho mình.
Thấy bộ dáng "ngốc manh" quá sức đáng thương của cậu, Vệ Quân không đành lòng liền trực tiếp bế bổng cậu lên rồi đi xuống lầu.
Quen tay hay việc, sau khi được bế kiểu công chúa, Đường Dật Thần thành thạo xoay người hai cái, tìm một vị trí thoải mái, rồi đưa tay vòng qua cổ Vệ Quân, thả lỏng dựa vào lòng anh.
Thoải mái! Cơ ngực của chồng rắn chắc thật đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


