Nguyên tác thụ tốt nghiệp thạc sĩ vừa mới đi làm không bao lâu, lương thực tập vốn không cao, ngoài phải trả khoản vay sinh viên còn để dành tiền mua cho tra công một đôi giày bóng rổ đắt tiền, bản thân ngày thường ăn mặc rất tiết kiệm.
Sau khi trở về nhà họ Đường, cậu nhìn ra được ý đồ lợi dụng của Đường Hưng Nghiệp đối với mình, liền kiên cường không nhận thẻ ông ta đưa, lúc này kinh tế mới eo hẹp như vậy.
Số tiền này nếu đi trả tiền cơm thì đúng là không đủ thật, Đường Dật Thần trong lòng nảy ra một kế.
Đường Hưng Nghiệp không phải xem cậu như công cụ liên hôn để lợi dụng, muốn từ trên người cậu mà vớt vát lợi ích từ nhà họ Vệ sao? Vậy thì cứ xem ai vớt ai đi!
Muốn câu cá lớn thì phải chịu bỏ mồi câu. Đường Hưng Nghiệp lập tức lấy một chiếc thẻ đưa cho Đường Dật Thần:
"Cầm lấy, đừng để người ta chê cười nhà họ Đường chúng ta không phóng khoáng, không ra được mặt mũi với đời. Lát nữa con nghĩ cách hẹn Vệ Quân ra ngoài lần nữa, nhưng tuyệt đối đừng làm nó không vui nữa."
Đường Dật Thần trong lòng cười lạnh, ai là cá ai là mồi còn chưa biết đâu.
Chú ý thấy Liễu Như Vân và Đường Gia Minh đang gượng cười, cậu làm ra vẻ khó mà từ chối, ngượng ngùng nhận lấy thẻ, gật đầu đáp:
"Vâng, con biết rồi."
Thật ra Đường Dật Thần cũng không có ý định nhắm vào mẹ con Liễu Như Vân. Dù sao cậu cũng là người xuyên sách, có một số chuyện trong sách đã viết, cậu cũng sẽ không đồng cảm như thể chính mình trải qua.
Mẹ con Liễu Như Vân không trêu chọc cậu thì tất cả đều nước sông không phạm nước giếng. Nếu họ gây sự, Đường Dật Thần có vô số cách để trị ngược lại.
Thấy chuyện liên hôn không xảy ra sai sót lớn, Đường Hưng Nghiệp yên tâm đi đến công ty.
Hoàn toàn không chú ý thấy lúc Đường Dật Thần đi đường có hơi mất tự nhiên.
Đường Dật Thần không phải nguyên chủ, cũng không trông mong nhận được sự quan tâm của người cha tệ bạc này.
Cậu cầm chiếc thẻ lừa được từ cha mình về phòng. Nếu không phải chân đau, cậu tuyệt đối đã ra cửa đi mua sắm một trận rồi.
Từ giàu sang mà về nghèo khó, cậu đã thành danh nhiều năm, làm một ngôi sao hạng A trong giới giải trí, chi phí ăn mặc đều thuộc hàng cao cấp. Hiện tại thật đúng là không quen với cuộc sống của nguyên tác thụ, rất nhiều thứ đều phải mua mới.
Đóng cửa phòng lại, nhìn đồ đạc đơn sơ trong nhà, Đường Dật Thần nhếch môi cười khẩy một tiếng.
Trong căn phòng không nhỏ chỉ có một chiếc giường, một cái bàn học.
Mẹ con Liễu Như Vân cũng lên lầu. Vừa đóng cửa phòng, Đường Gia Minh lập tức ca cẩm:
"Mẹ cũng tại mẹ cả, tại sao lại đề xuất cho Đường Dật Thần liên hôn với nhà họ Vệ! Mẹ xem bây giờ ba coi trọng nó đến mức nào kìa!"
"Mẹ đây không phải thấy nó dạ dạ vâng vâng dễ sai khiến, mới nghĩ để nó đi liên hôn, gả ra ngoài cho xong, vừa không tranh giành gia sản với con, lại có thể mang lại sự trợ giúp cho nhà họ Đường sao."
Liễu Như Vân nói giọng căm hận,
"Ai biết thằng nhãi ranh đó lại có hai bộ mặt, bây giờ vừa có chỗ dựa liền thay đổi thái độ."
Ánh mắt Đường Gia Minh âm hiểm. Dù cho Đường Dật Thần có ở lại nhà họ Đường, hắn cũng có cách làm cho cậu ta không được chia một đồng tài sản nào, dù sao thì hắn hiện tại đã vào làm việc trong công ty của nhà họ Đường rồi.
Mà Đường Dật Thần vừa mới được tìm về, nửa điểm nền tảng cũng không có, nghe nói học chuyên ngành văn học, căn bản không hiểu gì về quản lý kinh doanh.
Trong mắt hắn, Đường Dật Thần ở lại nhà họ Đường căn bản không gây ra được bất kỳ mối đe dọa nào cho hắn.
Ngược lại, hắn không muốn để Đường Dật Thần đi liên hôn.
Tưởng tượng đến cảnh Đường Dật Thần gả vào hào môn, một ngày nào đó có thể đứng ở vị trí còn cao hơn cả hắn, liền thấy khó mà chịu đựng nổi.
Ba người nhà họ Đường này, mỗi người đều mang ý đồ xấu xa, ai cũng có những toan tính riêng.
Mà đối tượng bị tính kế lại vì chân đau đi lại không tiện, đang nằm trên giường vô cùng "cá mặn" mà chơi game.
Trò chơi này ở thế giới ban đầu của cậu không hề tồn tại, nhưng lại bất ngờ hay đến lạ.
Đường Dật Thần vừa mới tập chơi, thao tác còn lóng ngóng vụng về, gà mờ hết chỗ nói, thế mà lại đặc biệt nghiện.
Câu "gà mà nghiện" chính là nói cậu đó.
Cơm tối đều là Đường Dật Thần bảo người giúp việc mang đến phòng cậu.
Ăn cơm xong, Đường Dật Thần đang định tiếp tục chơi game thì một số điện thoại lạ không lưu tên gọi tới.
Lời tác giả:
Vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


