Cả ba người đều nhìn ra ngoài, liền thấy Đường Dật Thần từ trên xe taxi bước xuống.
Khóe miệng Đường Gia Minh nhếch lên, rồi lại nhanh chóng đè xuống, hắn nói:
"Không phải nói anh trai đi ăn cơm với Vệ thiếu gia sao? Sao anh ấy lại tự mình trở về vậy?"
Đường Hưng Nghiệp nghe vậy lòng chùng xuống.
Xem ra là ông ta đã vui mừng quá sớm. Vệ Quân nếu thật sự có ý với Đường Dật Thần, sao lại để cậu một mình bắt xe về chứ.
Đường Dật Thần vừa vào cửa đã nghe thấy lời Liễu Như Vân.
"Ông Đường à, Tiểu Thần về rồi đó, ông đừng nổi nóng với con trẻ, cứ hỏi rõ ràng xem rốt cuộc là thế nào đã."
Đường Dật Thần vẻ mặt ngơ ngác:
"Nổi nóng gì ạ? Con làm sao ạ?"
Cậu biết ngay Liễu Như Vân sẽ không cam tâm đem công ty vốn đoạt được từ tay mẹ ruột của nguyên chủ trả lại dễ dàng như vậy, hóa ra là đang chờ cậu ở đây.
Chậc, chẳng phải chỉ là diễn kịch thôi sao, cậu đây quá rành rồi.
Đường Dật Thần nhanh chóng phản ứng lại, trong một giây đã chuyển sang trạng thái tủi thân xen lẫn phẫn nộ, lớn tiếng nói:
"Con khi nào thì dây dưa không rõ với minh tinh nào chứ?! Minh tinh duy nhất con quen là một người bạn hồi ở cô nhi viện, chúng con cũng chỉ là bạn bè bình thường mà thôi. Là ai đã nói hươu nói vượn trước mặt ba để bôi nhọ thanh danh của con vậy!"
Đường Hưng Nghiệp xem xét cậu, không trả lời mà hỏi ngược lại:
"Vậy sau khi con về nhà, ba cho con thẻ để mua xe mua quần áo con đều không cần, tại sao lại cố tình đòi ba công ty Giải Trí Tinh Thần? Rõ ràng con chưa từng tiếp xúc với giới giải trí bao giờ."
Đường Dật Thần càng thêm tủi thân, trong mắt long lanh ánh lệ:
"Ba, ba quên rồi sao? Giải Trí Tinh Thần là do một tay mẹ con sáng lập mà. Con được tìm về nhà họ Đường, vốn tưởng rằng sẽ có được tình yêu thương của cha mẹ."
Đường Dật Thần nức nở nói:
"Không ngờ mẹ sớm đã qua đời, con nghe nói Giải Trí Tinh Thần là do một tay mẹ sáng lập, cho nên mới muốn nó... Con chỉ là quá nhớ mẹ mà thôi."
Trông Đường Dật Thần thật sự như bị oan uổng, tủi thân vô cùng. Đường Hưng Nghiệp tin cậu, đặc biệt là khi cậu nhắc tới Tưởng Lâm, ông ta bất giác chột dạ.
Lúc trước sau khi Đường Dật Thần đi lạc, Tưởng Lâm đau khổ tột cùng, không lâu sau lại phát hiện Đường Hưng Nghiệp ngoại tình với nữ nghệ sĩ trong công ty của bà là Liễu Như Vân. Chuyện này càng làm bà chịu đả kích lớn, rất nhanh đã bệnh nặng qua đời.
Lửa giận trong lòng Đường Hưng Nghiệp hoàn toàn tiêu tan, ngược lại còn cảm thấy áy náy với Đường Dật Thần:
"Con ngoan đừng khóc, là ba hiểu lầm con. Hôm nào ba bảo dì Liễu giao công ty lại cho con."
Liễu Như Vân vừa thấy tình thế không ổn, vội tỏ vẻ từ ái nói:
"Đúng vậy, tiểu Thần con yên tâm, dì Liễu tuyệt đối sẽ đối xử với con như con ruột vậy."
Bà ta thầm căm hận trong lòng.
Vốn tưởng rằng việc tung ra chuyện Đường Dật Thần có thể có tình riêng với minh tinh, bất luận thật giả thế nào, trong lòng Đường Hưng Nghiệp đều sẽ có nghi ngờ mà không giao công ty giải trí lại cho Đường Dật Thần.
Không ngờ Đường Dật Thần dăm ba câu đã thuyết phục được Đường Hưng Nghiệp, đúng là bà ta đã coi thường cậu.
Đường Hưng Nghiệp an ủi Đường Dật Thần xong, liền hỏi chuyện ông ta quan tâm nhất:
"Tiểu Thần, con với Vệ Quân ăn cơm thế nào rồi? Sao nó không đưa con về?"
Đường Dật Thần xoa nước mắt, giấu đi tia sáng lóe lên nơi đáy mắt.
Cá đã cắn câu.
Không sai, cậu chính là cố ý tự mình bắt taxi về, sợ vợ chồng Đường Hưng Nghiệp không chú ý, còn cố ý bảo tài xế bấm còi hai tiếng.
Đường Dật Thần nói:
"Ban đầu thì ổn ạ, chỉ là lúc cuối tính tiền, con thấy lần đầu đi ăn cơm mà để anh ấy mời thì không hay lắm, nên đề nghị chia tiền, Vệ Quân cũng không từ chối. Kết quả lúc con đi tính tiền thì trong thẻ không đủ số dư..."
Mặt Đường Dật Thần tỏ vẻ ngượng ngùng:
"Chắc là con làm anh ấy rất mất mặt, sắc mặt liền không được tốt lắm, nói với con công ty có việc rồi đi luôn."
Thật ra lúc trả tiền khi đó hai người căn bản không hề lăn tăn chút nào. Một người là thiếu gia nhà giàu, một người là ảnh đế nổi tiếng, đều không phải hạng người coi trọng tiền bạc.
Đường Dật Thần vì thấy việc nghĩa hăng hái làm mà bị căng cơ, Vệ Quân đã ra quầy tính tiền trước. Nhân viên trong quán nói muốn miễn phí bữa ăn cho họ, Vệ Quân vẫn thanh toán đầy đủ.
Đường Dật Thần cũng không đề nghị chia tiền, lần sau cậu mời lại là được.
Là lúc đến bệnh viện lấy thuốc trả tiền thuốc men, Đường Dật Thần mới chú ý tới số dư đáng thương trong tài khoản của nguyên chủ – 1324.5 tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
