"Có gì đó không ổn thì phải." Chứ không phải bị Đường Dật Thần gọi vài tiếng "chồng ơi" mà choáng váng đâu.
Vệ Quân gạt phắt bàn tay Thẩm Cảnh Huy đang chỉ vào mình:
"Tôi chẳng qua là định thuận theo ý ông nội, làm cho ông ấy tưởng rằng tôi nghe theo sự kiểm soát của ông, để ru ngủ ông ấy mà thôi."
Việc nghiên cứu và phát triển công nghệ game MR¹ đang ở giai đoạn then chốt, tiếp theo còn cần một lượng lớn vốn đầu tư. Chỉ dựa vào sức lực cá nhân của Vệ Quân thì khó mà cáng đáng nổi, bắt buộc phải có sự hỗ trợ của tập đoàn Vệ thị.
¹MR (Mixed Reality): Một công nghệ kết hợp thế giới thật và thế giới ảo.
Mà ông nội Vệ vốn là người bảo thủ. Vệ Quân tự mình sáng lập công ty game, làm ăn nhỏ lẻ thì ông không phản đối, nhưng muốn tập đoàn Vệ thị phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn để chuyển mình thì ông tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Cuộc đua nghiên cứu phát triển công nghệ là một cuộc đua có thời hạn. Một khi có công ty công nghệ khác đi trước đội ngũ của Vệ Quân trong việc nghiên cứu phát triển, thì tất cả những gì anh đầu tư trước đó đều sẽ đổ sông đổ bể.
Buộc phải nhanh chóng làm cho ông nội Vệ yên lòng mà giao công ty lại cho anh, mới có cơ hội thực hiện việc chuyển mình phát triển của tập đoàn Vệ thị.
Vệ Quân không hy vọng có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào ảnh hưởng đến kế hoạch của mình.
Thẩm Cảnh Huy:
"Thật hả?"
Vệ Quân lật xem tài liệu mà trợ lý vừa mang tới:
"Chứ sao nữa."
Thẩm Cảnh Huy nói đùa:
"Không phải là cậu để ý người ta rồi đấy chứ."
Vệ Quân buột miệng phản bác:
"Sao có thể."
Anh vừa nghe thấy Đường Dật Thần õng ẹo gọi mình là chồng đã nổi hết cả da gà, sao có thể để ý cậu ta được!
"Không có thì không có, cậu phản ứng mạnh như vậy làm gì."
Thẩm Cảnh Huy nói xong cũng cảm thấy không có khả năng.
Với cái tính coi trời bằng vung của Vệ thiếu gia nhà này, người bình thường sao có thể lọt vào mắt xanh của anh cho được.
"Nếu cậu quyết định kết hôn thì cũng tốt, đỡ cho sau này bị giục cưới." Thẩm Cảnh Huy nói,
"Không nhắc chuyện này nữa, câu lạc bộ đua xe Cao Xa Phi mới mở một đường đua mới, rủ chúng ta qua chơi thử, cậu có đi không?"
"Khi nào?"
"Cuối tuần này."
"Được."
Gần đây vì ngấm ngầm tranh giành quyền lực với ông nội, anh bận đến độ hận không thể phân thân, vừa hay có dịp để ra ngoài giải tỏa áp lực.
Tại nhà họ Đường, Đường Hưng Nghiệp, Liễu Như Vân cùng với đứa con trai của hai người họ, Đường Gia Minh, đang ngồi ở bàn ăn dùng bữa.
Thấy việc kết thân với nhà họ Vệ có hy vọng, Đường Hưng Nghiệp lấy ra chai rượu ngon quý giá, bắt đầu nhâm nhi:
"Như Vân này, gần đây em bàn giao công việc ở công ty Giải Trí Tinh Thần đi, rồi giao công ty lại cho Dật Thần. Lúc trước đã nói với Dật Thần rồi, nó mà cưới được Vệ Quân thì tôi sẽ giao Giải Trí Tinh Thần cho nó, tôi làm cha không thể nuốt lời."
Giải Trí Tinh Thần tuy đứng tên Đường Hưng Nghiệp, nhưng mấy năm nay ông ta vẫn luôn giao cho Liễu Như Vân quản lý, tiền lãi cũng là Liễu Như Vân tự mình bỏ túi.
Bàn tay đang gắp thức ăn của Liễu Như Vân khựng lại, trên mặt thoáng hiện một tia không vui:
"Chuyện này..."
Nói thì dễ nghe lắm, Vệ đại thiếu gia vừa nhìn đã biết không phải là người dễ dàng bị thao túng, ai biết cuộc hôn sự này rốt cuộc có thành được hay không.
Mà dù có thành công đi nữa, bọn họ cũng chưa chắc có thể từ nhà họ Vệ mà có được những lợi ích to lớn như Đường Hưng Nghiệp tưởng tượng.
Thật sự muốn cho Đường Dật Thần thứ gì đó để lấy lòng đứa con trai nửa đường tìm về này, sản nghiệp dưới tay Đường Hưng Nghiệp cũng không ít, sao cứ nhất quyết phải lấy công ty giải trí của bà ta cho Đường Dật Thần chứ!
Liễu Như Vân trong lòng tính toán rành mạch, nhưng bề ngoài vẫn tươi cười rạng rỡ:
"Đều là người một nhà cả, có gì mà không nỡ chứ. Dật Thần muốn thì cứ cho nó, em chỉ lo nó tuổi còn trẻ, không biết giới giải trí nước sâu đến đâu, sợ nó bị người ta bắt nạt thôi."
"Có nhà họ Vệ chống lưng rồi, không ai dám bắt nạt nó đâu."
Đường Hưng Nghiệp đắm chìm trong những tưởng tượng của riêng mình, không chú ý thấy Liễu Như Vân lặng lẽ đưa mắt ra hiệu cho con trai.
Đường Gia Minh hơi gật đầu với Liễu Như Vân, ý bảo bà ta yên tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


