Đến bệnh viện xong, bác sĩ kiểm tra một chút, đúng là bị căng cơ.
"Nhanh chóng chườm đá, 48 tiếng sau có thể chườm nóng." Bác sĩ vừa gõ bàn phím máy tính vừa nói, "Tôi kê thêm cho cậu ít thuốc mỡ hoạt huyết hóa ứ."
Từ bệnh viện ra, Vệ Quân liếc nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ, anh nói:
"Cậu tự bắt xe về được không?"
Vệ Quân cho rằng Đường Dật Thần sẽ bắt mình đưa về, không ngờ cậu lại gật đầu đồng ý.
Buổi chiều công ty Vệ Quân còn có việc cần xử lý, liền trực tiếp trở về.
Trợ lý của Vệ Quân thấy anh trở về, lập tức tiến lên nói:
"Vệ tổng, Thẩm tiên sinh đến nửa tiếng trước rồi, đang trong phòng khách đợi ngài ạ."
"Đợi cậu nửa ngày rồi, sao giờ mới về hả?" Thẩm Cảnh Huy nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn thấy Vệ Quân liền lập tức hóng chuyện,
"Thế nào, mọi chuyện thuận lợi chứ? Đường Dật Thần kia có phải chủ động muốn đi tìm ông nội nhà cậu từ hôn không?"
Thẩm Cảnh Huy tuy là hỏi Vệ Quân, nhưng hiển nhiên rất chắc chắn với suy nghĩ của mình, hắn càng nói càng đắc ý:
"Nói đi, nên cảm ơn tôi thế nào đây?"
Chủ động từ hôn? Nhớ lại vẻ mặt sảng khoái của Đường Dật Thần khi đồng ý ký thỏa thuận, Vệ Quân đi qua đá một phát vào chân Thẩm Cảnh Huy, làm cái chân đang gác trên bàn trà của hắn rơi xuống.
"Cậu còn mặt dày mà nhắc tới nữa à!"
Cái gì mà có người thương, chi bằng nói Đường Dật Thần thích anh còn đáng tin hơn.
Vệ Quân đá hắn không dùng sức mấy, Thẩm Cảnh Huy làm bộ làm tịch mà kêu la hai tiếng:
"Vệ Quân cậu có ý gì hả, lấy oán báo ơn à!"
Vệ Quân ngồi vào sau bàn làm việc:
"Cậu nghe ngóng từ đâu ra tin Đường Dật Thần có người thương vậy?"
Trước đó ông nội Vệ đột nhiên nói anh có một vị hôn phu được hứa hôn từ trong bụng mẹ nhưng từ nhỏ đã thất lạc, bây giờ người đã tìm về rồi, bắt anh phải đi gặp.
Để biết người biết ta, anh đã nhờ Thẩm Cảnh Huy giúp mình điều tra về Đường Dật Thần.
Lúc đó thời gian gấp gáp, Thẩm Cảnh Huy nói với Vệ Quân rằng Đường Dật Thần này đã có người trong lòng, Vệ Quân liền tin, cũng không hỏi nhiều.
Thẩm Cảnh Huy là anh em nhiều năm của anh, không lý nào lại lừa anh chuyện này.
Thẩm Cảnh Huy lười biếng nói:
"Lúc trước cậu bảo tôi điều tra thông tin Đường Dật Thần, tôi vừa nghe cái tên này đã thấy hơi quen tai. Lúc đó không nhớ ra, sau này nhìn thấy ảnh cậu ta, tôi mới nhớ là đã từng thấy cậu ta cùng một nam minh tinh lôi lôi kéo kéo, cử chỉ thân mật..."
Thẩm Cảnh Huy nói đến một nửa, liền hiểu ra ý tứ trong câu hỏi của Vệ Quân:
"Sao nào? Chuyện không đúng à?"
Không thể nào không đúng được.
Thẩm Cảnh Huy cẩn thận nhớ lại cảnh tượng lúc đó một lần nữa.
Chuyện này cũng thật là trùng hợp. Trước đó hắn căn bản không biết Đường Dật Thần là ai. Mãi đến khi em gái hắn theo đuổi thần tượng, mà crush mới nhất lại là một tiểu minh tinh tên Lương Văn Hạo, con bé mới mè nheo bắt hắn giúp xin chữ ký.
Hắn vẫn để bụng chuyện này. Mấy hôm trước ở một bữa tiệc rượu, vừa hay nhìn thấy tiểu minh tinh đó.
Hắn đang định qua xin chữ ký cho em gái thì liền thấy một thanh niên gầy gò, ánh mắt nóng bỏng đi đến bên cạnh Lương Văn Hạo.
Thẩm Cảnh Huy dừng lại ở quầy bar cách họ vài mét để thưởng thức rượu, mơ hồ nghe thấy Lương Văn Hạo dịu dàng gọi thanh niên kia là:
"Tiểu Thần."
Hai người nói chuyện với nhau hơn nửa ngày, nhìn ánh mắt đối phương dịu dàng lưu luyến, gần như muốn đông cứng lại như có thể nhìn thấy bằng mắt.
Thẩm Cảnh Huy thỉnh thoảng nghe được mấy từ như "kết hôn", "cậu là tốt nhất".
Hắn lập tức hí hửng nhắn tin cho em gái.
[ Thẩm Cảnh Huy: Thẩm Tĩnh Xu, nhà của mày sập rồi! ]
[ Thẩm Tĩnh Xu: Nhà nào? Nghiện hút hay chơi gái? ]
[ Thẩm Cảnh Huy: Là Lương Văn Hạo, nó tuyệt đối có người yêu rồi, còn sắp kết hôn nữa. ]
Lúc đó Thẩm Cảnh Huy theo lẽ tự nhiên mà cho rằng hai người họ là một cặp tình nhân sắp cưới.
Sau đó không lâu Vệ Quân nhờ hắn điều tra Đường Dật Thần. Một hồi điều tra xong, hắn biết được Đường Dật Thần và Lương Văn Hạo cũng không hề yêu đương, nhưng hai người xem như là thanh mai trúc mã.
Kết hợp với những gì biết được ở bữa tiệc rượu, nếu không phải hai người họ muốn kết hôn, vậy thì khẳng định chính là Đường Dật Thần bị gia đình sắp đặt liên hôn, đến tìm đối tượng thầm mến để thổ lộ tâm sự.
Mà xem không khí giữa hai người lúc đó, hoàn toàn không giống như là cãi nhau chia tay, vậy thì tất nhiên chính là lựa chọn nắm tay nhau chống lại cuộc liên hôn gia tộc rồi.
Cho nên hắn mới khẳng định chắc nịch với Vệ Quân rằng Đường Dật Thần đã có người thương, đến lúc đó nhất định sẽ chủ động tìm ông nội Vệ từ hôn.
"Không thể nào có vấn đề được, cậu không thấy được không khí mập mờ giữa hai người họ lúc đó đâu, còn cả ánh mắt lưu luyến không rời của Đường Dật Thần khi nhìn Lương Văn Hạo trước lúc đi nữa."
Thẩm Cảnh Huy càng nhớ lại càng cảm thấy chắc chắn:
"Hai người họ mà không có gian tình gì, tôi lấy họ của cậu luôn!"
Người trẻ tuổi không nên mê cờ bạc.
Cái gì mà thổ lộ tâm sự với nhau, rõ ràng chính là tra nam đang giở trò cặn bã.
Khi nhìn thấy Lương Văn Hạo mà mình yêu thầm, nguyên tác thụ đúng là đã thử nói cho tra công biết chuyện cha cậu ta sắp đặt cho cậu liên hôn.
Nếu Lương Văn Hạo nói thích cậu, cậu tuyệt đối sẽ kiên quyết phản kháng sự sắp đặt của cha mình.
Đáng tiếc trong lòng tra nam vĩnh viễn đều có những thứ quan trọng hơn nguyên tác thụ. Hắn ta lại càng khéo mồm khéo miệng lừa gạt cậu vì giúp hắn mà đồng ý liên hôn.
...
Thẩm Cảnh Huy chỉ đoán trật lất đoạn đầu, lại không đoán trúng kết cục.
"Lấy họ của tôi? Xin lỗi nhé, tôi tạm thời không có ý định nhận con trai đâu." giọng Vệ Quân tràn ngập sự ghét bỏ.
Vệ Quân kể tóm tắt lại biểu hiện của Đường Dật Thần lúc gặp mặt cho Thẩm Cảnh Huy nghe.
"Đường Dật Thần đó mà là bộ dạng của người đã có người thương à?"
Thẩm Cảnh Huy nghe xong sửng sốt:
"Không thể nào, cậu tuyệt đối là đang lừa tôi để tôi gọi cậu là ba ba!"
Vệ Quân nhìn hắn bằng ánh mắt nhìn một thằng ngốc.
"Từ từ đã." Thẩm Cảnh Huy nắm được trọng điểm:
"Cho nên cậu thật sự tính toán kết hôn với Đường Dật Thần à?"
Vệ Quân nhắc nhở hắn:
"Ký thỏa thuận tiền hôn nhân rồi."
"Dù có ký thỏa thuận thế nào thì chẳng phải đều sẽ đến Cục Dân Chính làm giấy đăng ký kết hôn sao."
Thẩm Cảnh Huy tấm tắc lấy làm lạ mà đánh giá Vệ Quân:
"Đây không giống phong cách làm việc của cậu chút nào."
Theo như hắn hiểu về Vệ Quân, lúc phát hiện sự việc không đúng, anh chắc chắn cũng có thể thử những biện pháp khác để thuyết phục Đường Dật Thần chủ động từ hôn, chứ không phải đâm lao thì phải theo lao mà kí cái gì gọi là thỏa thuận kết hôn.
"Vệ Quân, cậu không ổn rồi!"
Lời tác giả:
Vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


