Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Sách Hôn Ước Hào Môn Thật Ngọt Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Vệ Quân thực sự nghi ngờ vừa rồi có phải mình bị ảo giác hay không.

"Được rồi, đừng diễn nữa."

Đường Dật Thần ngẩng đầu nhìn anh, vẫn chưa từ bỏ ý định: "Không có diễn, em sợ thật mà."

Lâu rồi không gặp được người thú vị như vậy, Vệ Quân cong môi cười nhàn nhạt: "Vậy tôi khuyên cậu nên đổi ước mơ khác đi."

"?" Đường Dật Thần không hiểu.

Vì sự cố vừa rồi, thực khách trong nhà hàng vẫn còn đang nhìn về phía bọn họ.

Vệ Quân vốn không có sở thích bị người khác vây xem chỗ đông người, bèn kéo Đường Dật Thần rời đi, vừa đi vừa nhàn nhạt nói: "Kỹ năng diễn xuất tệ như vậy, không bằng nhân lúc còn sớm mà đổi ước mơ khác đi."

Vì vừa rồi đột ngột bộc phát sức mạnh, Đường Dật Thần hơi chột dạ, diễn đúng là có phần qua loa.

Cậu bĩu môi: "Ai da, anh đi chậm chút đi, em đau chân."

Vệ Quân cứ tưởng cậu vẫn còn đang diễn: "Lúc nãy đá người, động tác nhanh nhẹn lắm mà."

"Không lừa anh đâu, đau thật đó." Đường Dật Thần dừng bước, nhíu mày, "Chắc là lúc mới đá người khi nãy bị căng cơ rồi."

Thân thể này so với thân thể vốn có của cậu thì yếu hơn nhiều. Cậu vốn là kiểu mặc quần áo nhìn gầy, nhưng khi cởi ra lại toàn cơ bắp rắn chắc.

Cơ bắp do luyện võ quanh năm khác hẳn với kiểu cơ bắp to xác đẹp mà không có lực của dân tập gym, cơ bắp của cậu mềm dẻo, mạnh mẽ và cực kỳ đẹp mắt.

Còn thân thể hiện tại, không nói là gầy trơ xương nhưng cũng chẳng hơn là bao.

Vừa rồi gặp tình huống khẩn cấp, cậu theo bản năng tung chân đá luôn, quên mất thân thể này thiếu rèn luyện, căn bản không chống đỡ nổi những động tác mạnh mẽ như vậy.

Vệ Quân quay đầu lại, nửa tin nửa ngờ: "Thật hả?"

"Giả đó, anh đi đi!" Đường Dật Thần vừa tức vừa tủi thân, "Dù sao lúc nãy anh cũng đâu có bảo em cứu anh, là em tự mình xen vào chuyện người khác, bị thương cũng là em tự chuốc lấy!"

"Tính tình cũng không nhỏ đâu." Vệ Quân bật cười, "Tôi đã nói gì cậu đâu."

Nói vậy nhưng anh vẫn vòng trở lại, nhìn xuống chân Đường Dật Thần: "Còn đi được không?"

Đường Dật Thần hừ hừ: "Đây là thái độ của anh đối với ân nhân cứu mạng đó hả?"

Vệ Quân để ý thấy chân phải của Đường Dật Thần chỉ dám chạm nhẹ xuống đất, toàn bộ cơ thể đều dựa vào chân trái để chống đỡ. Xem ra là bị thương thật rồi.

Chỉ bằng cái thân thể gầy yếu này mà lúc nãy lại có thể bộc phát sức mạnh như vậy — thật là không biết lấy đâu ra.

Trời trưa nắng chang chang, hơn mười hai giờ rồi, Vệ Quân lười đứng đó đôi co với Đường Dật Thần, trực tiếp bước tới bế ngang cậu lên, sải bước về phía bãi đỗ xe.

"Như vậy được chưa hả?" Vệ Quân gằn từng chữ, "Ân-nhân-cứu-mạng."

Đường Dật Thần không chút phòng bị, tầm nhìn đột nhiên xoay tròn, đến khi ổn định lại thì đập vào mắt chính là đường cằm cương nghị, nam tính của Vệ Quân.

Cậu đây là được bế kiểu công chúa ư?

Hạnh phúc đến quá bất ngờ, Đường Dật Thần một triệu lần cũng không ngờ cái ôm kiểu công chúa mà cậu mơ mộng bấy lâu lại thành hiện thực ngay lúc này.

Sức hút bạn trai của ông xã tiện nghi này cũng quá đỉnh rồi!

Mở khóa tư thế bế lên rồi làm cái kia chắc chắn dễ như trở bàn tay!

Không nhịn được, Đường Dật Thần đưa tay chạm nhẹ vào cằm Vệ Quân.

Cơ thể Vệ Quân đột nhiên cứng đờ, anh nhíu mày: "Đường Dật Thần, cậu làm gì đấy?"

"Chồng tui đẹp trai, sờ một chút không được sao!" Cậu ra vẻ đương nhiên.

Môi Vệ Quân khẽ mấp máy, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Thôi bỏ đi, nể tình Đường Dật Thần vì cứu anh mới bị thương, không thèm so đo với cậu.

Khoảng cách từ chỗ họ đến bãi đỗ xe không xa, chân Vệ Quân dài, vài bước đã tới nơi.

Anh mở cửa xe, nhét Đường Dật Thần vào ghế sau.

Đường Dật Thần có chút tiếc nuối buông Vệ Quân ra.

Nhanh quá, còn chưa được ôm đủ nữa. Có điều cũng không vội.

Vệ Quân một đường bế cậu đi, bước chân vững vàng, cánh tay nâng cậu chắc khỏe mạnh mẽ. Thể lực thế này, chắc chắn rất tốt.

Lại nghĩ đến chuyện Vệ Quân từng nói một tuần ít nhất năm lần, Đường Dật Thần càng thêm cảm thấy cuộc sống này có hy vọng thật rồi.

"Chúng ta đây là đi đâu vậy?" Đường Dật Thần lấy lại tinh thần, đột nhiên thấy có gì đó không đúng.

Cậu tuy chưa quen đường, nhưng mơ hồ cảm giác được hướng này không phải về nhà họ Đường.

"Đầu óc cậu cũng bị thương luôn rồi à?" Vệ Quân liếc tình hình giao thông, thản nhiên nói, "Dĩ nhiên là đi bệnh viện."

Đường Dật Thần ngẩn ra.

Cậu từ nhỏ lớn lên ở võ quán, lúc tập võ bị thương là chuyện thường. Những vết thương nhỏ như này, cậu căn bản không để tâm, nhiều lắm là bôi thuốc rồi thôi.

Chưa từng có ai vì chuyện nhỏ như này mà đưa cậu thẳng đến bệnh viện.

Trong lòng dâng lên một chút ngọt ngào, có chút cảm động.

Cảm giác không chân thật sau khi xuyên sách, lúc này vơi đi một chút.

"Vệ Quân."

Như để xác nhận điều gì đó, Đường Dật Thần gọi tên anh.

"Hửm?" Giọng thiếu kiên nhẫn của Vệ Quân vang lên.

Đường Dật Thần cười cười, ném bớt cảm xúc vu vơ trong lòng: "Ông xã khó ở à? Rõ ràng là quan tâm em, không thể nói chuyện tử tế một chút được à?"

Vệ Quân lập tức nói: "Đừng có tự mình đa tình. Cậu cùng tôi ra ngoài ăn một bữa cơm mà cũng bị thương, tôi mà mặc kệ cậu, để ông nội tôi biết chắc chắn sẽ đến phiền tôi."

Một lát sau, Vệ Quân hỏi: "Không định giải thích một chút sao?"

Ý là tại sao khi đối mặt với hung đồ lại phản ứng nhanh nhẹn, dứt khoát như vậy.

Nói là thâm tàng bất lộ thì cũng không đúng, vì cậu rõ ràng lại làm mình bị thương.

Hồ sơ anh điều tra được, Đường Dật Thần phải là một người rất bình thường, thậm chí có chút hướng nội mới đúng.

Ai mà chẳng có vài con át chủ bài không muốn người khác biết chứ.

Giống như anh cũng sẽ không để lộ vài chuyện của mình cho Đường Dật Thần biết vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc