Ôn Thư vội ngậm ngùi, chuẩn bị sẵn giọng mếu máo, nhẹ nhàng nhận sai: “Mẹ, lần này là con sai rồi, sau này con sẽ không làm mấy chuyện như thế nữa đâu.”
Thủ lĩnh Ôn Cách khựng lại, ngẩng đầu nhìn thấy con gái nước mắt lưng tròng thì lòng càng thêm xót, dịu giọng nói: “Ôi dào, hôm nay cũng chẳng phải chuyện lớn gì, có mẹ ở đây rồi mà...”
Ôn Thư lập tức lắc đầu, cắt lời: “Không, mẹ, trước đây là con quá bướng bỉnh. Con không muốn tiếp tục bị mọi người xem như trò cười như hôm nay nữa. Con thật sự muốn thay đổi, mẹ tin con được không?”
Thấy cô đột nhiên ngoan ngoãn như vậy, thủ lĩnh Ôn Cách thở dài một tiếng. Xem ra lần này đúng là sợ thật rồi.
“Được rồi, mẹ tin con, mẹ tin con.” Bà nắm chặt tay Ôn Thư, vỗ vỗ nhẹ: “Con cũng không còn nhỏ nữa, đến lúc nên học cách trưởng thành rồi. Nhưng nếu đã muốn thay đổi, thì từ giờ đừng bắt nạt Nam nữa, biết chưa?”
Ôn Thư khựng lại. Nam?
Không thấy cô trả lời, thủ lĩnh Ôn Cách lại thở dài, chậm rãi nói: “Cũng không thể trách con được. Mẹ lẽ ra nên nói chuyện rõ ràng với con về Nam từ sớm. Đứa nhỏ đó cũng là một đứa đáng thương...”
Lời còn chưa dứt, một giọng nam trong trẻo vang lên từ cửa hang: “Thủ lĩnh, tôi đến đón giống cái.”
“Chờ chút.” Thủ lĩnh Ôn Cách lên tiếng đáp lại, rồi mỉm cười kéo Ôn Thư đứng dậy, vừa lẩm bẩm vừa giải thích: “Là mẹ gọi Nam tới đấy. Mẹ biết con không thích nó, nhưng cũng không thể để nó mãi sống dở chết dở như vậy được.”
Ôn Thư nghe mà đầu óc mù mịt. Nam là ai?
Trong ký ức của nguyên chủ, dường như không có người này.
Vừa bước ra khỏi hang, gió đêm dịu nhẹ lướt qua mặt, Ôn Thư phát hiện ánh trăng trên đầu bị che khuất hoàn toàn.
“Giống cái.”
Đôi mắt anh có màu vàng nhạt, hốc mắt sâu, dáng mắt thuần khiết và dịu dàng, nhưng khi nhìn không mang ý cười lại khiến người ta cảm thấy có chút xa cách lạnh lùng.
Bị đôi mắt ấy chăm chú nhìn, Ôn Thư bất giác căng thẳng, có cảm giác tất cả bí mật của mình đều bị phơi bày trước anh.
Nhưng khi cô còn đang lặng lẽ đánh giá…
Giống đực khiến cô cảm thấy dè chừng một giây trước, giây sau đã tái mặt, lùi sát vào vách hang như gặp phải ác mộng, vẻ hoảng sợ lộ rõ: “Xin lỗi giống cái, tôi quên mất mình chướng mắt, đã chắn đường người, xin người đừng giận…”
Anh cố ý hạ thấp giọng, nhưng vẫn bị vài thú nhân có thính giác nhạy bén nghe thấy.
Cách đó không xa, một giống cái vừa bước ra khỏi hang nhìn thấy Ôn Thư liền giậm chân tại chỗ, cố nén cơn giận nhưng vẫn bộc phát: “Có kẻ đúng là độc ác! Nếu không nhờ cha của Nam, thì cái đồ vong ân phụ nghĩa kia đã chết từ lâu rồi, lấy đâu ra cái mạng để mà lên mặt!”
Bạn đời của giống cái kia nhỏ giọng khuyên can: “Thôi đừng nói nữa, cẩn thận bị nghe thấy…”
“Nghe thấy thì sao! Đã làm ra rồi còn sợ bị nói? Có bản lĩnh thì đi tố cáo đi, thủ lĩnh có bênh cô ta thì cùng lắm cũng chẳng dám bắt tôi đâu!”
Bị mắng bóng mắng gió một hồi, Ôn Thư cuối cùng cũng lục lọi được cái tên Nam từ trong ký ức của nguyên chủ.
Lúc còn nhỏ, nguyên chủ nghịch ngợm chạy vào rừng suýt bị dã thú ăn thịt. Là cha của Nam đã cứu cô, đưa cô trở về bộ lạc.
Thủ lĩnh Ôn Cách vì biết ơn nên dưới sự chứng giám của Thần Thú, đã lập hôn ước giữa nguyên chủ và Nam.
Nguyên chủ không từ chối được, nhưng đến đêm tân hôn lại phát hiện Nam có khuôn mặt đầy sẹo, vẻ mặt bị hủy hoàn toàn, khiến cô tức giận đến cực điểm.
Từ đó ép anh đeo mặt nạ, tâm trạng tệ thì đánh chửi, cuối cùng còn cấm anh xuất hiện trước mặt mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


