Khi hình xăm vàng hiện rõ, đám thú nhân đều không khỏi kinh ngạc.
“Trừ trong Thần Thúh, tôi chưa từng thấy ấn ký vàng, Mâu Tây Nhĩ giờ là thú nhân cấp mấy rồi?”
Một giống đực đáp: “Ba giai là một cấp, hắn chắc cũng phải bảy giai rồi.”
Đám giống đực bộ lạc xà thú thì như xì hơi: “Là tám giai... suýt nữa quên mất cấp bậc của hắn!”
“Dù giống cái có thể áp chế tinh thần lực giống đực, thì cũng phải trong trường hợp cấp bậc không chênh lệch nhiều. Nhưng nghe nói Ôn Thư chỉ có thần lực cấp ba...”
Một giống đực tám giai mạnh mẽ như vậy, sao có thể bị một giống cái cấp ba ép buộc?
Âm thanh bàn tán sôi nổi như bị dội một gáo nước lạnh, tất cả đều trợn mắt nhìn nhau, không ai nói thêm được câu nào.
Trưởng lão tộc xà cũng thở phào một hơi, ánh mắt liếc sang giống cái đứng bên cạnh Mâu Tây Nhĩ, không nhịn được mà khẽ thở dài.
“Dĩ nhiên là không rồi. Mâu Tây Nhĩ và A Thư đã kết bạn đời, hai bộ lạc chúng ta cũng xem như người một nhà, ai lại so đo với người nhà chứ.” Thủ lĩnh Ôn Cách vẫn giữ nụ cười ôn hòa, xua tay giải tán đám thú nhân đang tụ lại xem trò vui: “Được rồi, chỉ là hiểu lầm thôi, tan đi tan đi!”
Mọi người lục tục rời đi, trưởng lão xà tộc cũng không muốn tự chuốc bẽ mặt, ra hiệu cho các bạn đời của Tuyết Phù đưa cô ta vẫn còn chưa cam lòng rời khỏi hang.
Hang động lại trở nên yên tĩnh.
Nhưng Ôn Thư vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc kết bạn đời.
Mãi đến khi một cái bóng đổ xuống bên cạnh, cô mới hoàn hồn, vội đỡ lấy Mâu Tây Nhĩ đang lảo đảo.
Đôi mắt giống đực đã nhắm nghiền, rõ ràng là sức cùng lực kiệt, ngất xỉu.
Ôn Thư nhẹ tay đặt hắn lại giường, còn định kiểm tra thêm hình xăm kia một chút.
Bỗng phía sau vang lên giọng trầm thấp, lạnh lẽo của thủ lĩnh Ôn Cách: “A Thư, theo mẹ ra ngoài một chút.”
Ôn Thư rùng mình, không hiểu sao lại liên tưởng đến cảm giác hồi tiểu học bị cô giáo chủ nhiệm gọi vào văn phòng, cả người cứng đờ.
Ra khỏi hang, gió xuân mang theo hương cỏ hoa lướt qua mặt, Ôn Thư hít sâu một hơi, không nhịn được mà khẽ than.
Không hổ là thời viễn cổ, không khí đúng là trong lành thật!
Thứ đọc trong sách mãi cũng chỉ là lý thuyết, giờ được chứng kiến tận mắt, Ôn Thư ngoài mặt giữ bình tĩnh nhưng mắt thì không ngừng liếc nhìn khắp nơi để quan sát bộ lạc.
Hiện tại bọn họ đang đứng trên đỉnh núi cao nhất. Nhìn xuống, toàn bộ địa bàn rộng lớn của bộ lạc hồ ly thu hết vào tầm mắt.
Giữa rừng rậm tăm tối, bộ lạc chiếm trọn ba ngọn núi liền kề. Trên sườn núi là vô số hang động lớn nhỏ được đục thủ công. Ban đêm, mỗi nhà đều đốt đèn lửa, nhìn từ xa như một chiếc lồng đèn khổng lồ phát sáng lung linh.
Ôn Thư nhìn mãi không chán, mãi đến khi cùng thủ lĩnh Ôn Cách bước vào một hang động rộng rãi khác mới thu ánh mắt về.
Vừa buông rèm cỏ xuống, bàn tay bị thương của cô lập tức bị nắm lấy. Cô quay đầu nhìn, thấy thủ lĩnh Ôn Cách nhíu mày, trong mắt toàn là đau lòng.
“Là con rắn đó cắn con à?”
Bà kéo Ôn Thư ngồi xuống ghế đá, vừa vận dụng dị năng trị thương cho cô vừa nghiêm giọng trách móc: “Đáng đời! Không phải chỉ là một giống đực thôi sao, trên đời này thiếu gì, sao con cứ nhất định phải là Mâu Tây Nhĩ?”
Thấy thái độ trách móc ngoài miệng nhưng lại nuông chiều trong lòng của bà, Ôn Thư phần nào hiểu được vì sao nguyên chủ lại thành ra như vậy.
Nhưng cô không thể tiếp tục đi vào vết xe đổ đó nữa, lần này nhất định phải tận dụng cơ hội này cho tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


