Nực cười nhất là, suốt ba năm trời, nguyên chủ thậm chí không nhớ nổi tên anh!
Ôn Thư nhìn về phía Nam.
Giống đực với tấm lưng rộng đang co mình sát tường, hai tay ôm đầu, ánh mắt run rẩy lặng lẽ quan sát từng cử động của cô, trông rất tội nghiệp.
Dù vậy nhưng ấn tượng ban đầu anh để lại cho cô lại hoàn toàn trái ngược.
“Tôi không trách anh, đứng dậy đi.”
Cô bước vài bước đến gần, đưa tay ra định kéo anh dậy, nhưng đối phương lập tức lùi ra sau, cả người run rẩy không kiểm soát được.
Động tác của Ôn Thư cứng đờ. Anh nhìn không giống như đang giả vờ. Trong ký ức, nguyên chủ cũng từng tình cờ thấy anh bị các thú nhân khác bắt nạt đến thảm hại.
Có lẽ cô đã nghĩ quá nhiều?
Cô thu tay lại, có phần bất lực, lạnh nhạt ra lệnh: “Đứng dậy, về nhà với tôi.”
Nói xong, cô quay người bỏ đi. Nghe tiếng bước chân phía sau vang lên xa xa, cô mới an tâm tăng tốc.
Khi quay lại hang, Mâu Tây Nhĩ vẫn chưa tỉnh.
Ôn Thư liếc nhìn hắn từ xa, rồi dẫn Nam dừng lại ở sảnh ngoài của hang.
“Ngồi đi.”
Cô ngồi xuống ghế đá, chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Giống đực lén nhìn cô, thấy sắc mặt cô vẫn ôn hòa thì ngoan ngoãn ngồi xuống.
Ôn Thư sắp xếp từ ngữ một chút rồi nói: “Nam, theo tôi nhớ thì giữa chúng ta chưa kết bạn đời, đúng không?”
Nam đối diện với ánh mắt bình thản của cô, ánh nhìn có hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu.
Xác nhận xong, Ôn Thư dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Nếu chỉ là danh nghĩa mà không có thực chất, anh có muốn rời đi không?”
“Không!”
Đồng tử Nam co lại, bất chợt bật dậy.
Ôn Thư bình tĩnh nhìn anh, cắt lời: “Tôi nói thật. Sau khi gặp Mâu Tây Nhĩ, tôi mới nhận ra bản thân trước đây tệ đến mức nào.”
“Vì những gì đã làm với anh, tôi muốn xin lỗi và sẽ bù đắp xứng đáng. Xin hãy cho tôi cơ hội đó.”
Cô đứng lên, cúi người thật sâu.
Nam sững sờ nhìn cô vài giây, vẻ hoảng loạn trong mắt càng đậm.
“Không!” Anh lắc đầu dữ dội, vì quá gấp mà giọng nói cũng run rẩy: “Tôi không đi... Giống cái, là tôi sai, sau này tôi sẽ ngoan ngoãn hơn, tuyệt đối không xuất hiện trước mặt cô nữa, xin cô đừng đuổi tôi! Tôi, tôi sẽ chết mất!”
Trong thế giới thú nhân, giống đực bị bạn đời ruồng bỏ thường có kết cục rất thảm, hoặc là không chịu nổi áp lực dư luận, hoặc là vì tinh thần suy sụp mà hóa thành thú hoang.
Dù giữa bọn họ chưa thực sự kết bạn đời...
Nhưng anh không tin một giống cái lại có thể đột nhiên thay tính đổi nết như vậy.
“Nam, trước khi để anh rời đi, tôi có thể chữa lành gương mặt cho anh. Đến lúc đó, trong bộ lạc sẽ không ai nhận ra anh, càng không nhớ anh từng có hôn ước với tôi.”
Trước phản ứng dữ dội của Nam, Ôn Thư có phần khó hiểu.
Những điều anh lo lắng, cô đều đã tính tới.
Ở thế giới này, thú nhân chưa từng giao phối sẽ không để lại dấu vết mùi trên người nhau. Dù có kết bạn đời bằng tinh thần lực, sau khi giải trừ khế ước cũng sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào.
Nguyên chủ tuy có phần hoang đường, nhưng mấy kiến thức cơ bản như vậy thì chắc chắn không thể nhớ nhầm.
Thế nhưng sau khi nghe xong, sắc mặt Nam lập tức tái nhợt, thân hình lảo đảo, hoảng hốt chạy vào hang bên phải.
Lúc quay lại, anh quỳ thẳng trước mặt Ôn Thư, đôi mắt đỏ bừng, trong tay ôm một cây roi dài: “Nếu giống cái không vui, thì cứ đánh tôi như trước kia đi, chỉ cần cô chịu tha thứ cho tôi! Cầu xin cô, đừng đuổi tôi đi!”
Rồi, rõ rồi. Không phải sợ chết vì giải trừ khế ước, mà là vì nguyên chủ quá độc ác, khiến Nam hoàn toàn không tin cô có thể thay đổi.
Thôi vậy, chuyện này cũng không thể giải quyết trong một sớm một chiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
