Bên trong hang động lặng như tờ, đến tiếng kim rơi cũng nghe rõ. Hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ba người Ôn Thư, cả trong và ngoài hang đều nín thở, như thể chỉ sợ bỏ lỡ khoảnh khắc hả dạ này.
Trong vô vàn ánh nhìn đó, có một ánh mắt đặc biệt lạnh lẽo.
Ôn Thư lập tức cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Bên ngoài hang tối om, chỉ có thể thấy đôi mắt phát sáng màu lục của đám thú nhân. Ánh mắt lạnh lẽo kia vừa bị cô bắt gặp thì đã biến mất không một dấu vết.
Chưa kịp nghĩ nhiều, Ôn Thư bỗng cảm thấy ngón tay mình bị ai đó chạm vào.
Mâu Tây Nhĩ nắm lấy tay cô, cúi đầu nhìn cô, gương mặt như băng tuyết tan chảy, hiếm hoi lộ ra một nụ cười: “Là tôi muốn kết bạn đời với A Thư.”
Lập tức, trong hang càng im ắng hơn.
Thủ lĩnh Ôn Cách là người đầu tiên phản ứng lại. Vốn là người công bằng nghiêm khắc, nay vì bênh con mà giọng nói cũng hơi vội: “Thì ra là vậy, là hiểu lầm thôi! A Thư, mau giải thích với mọi người đi!”
Ôn Thư gật đầu, định kết thúc trò hề này.
Nhưng Tuyết Phù lại lần nữa cắt ngang: “Không thể nào! Mâu Tây Nhĩ sắp đồng ý làm bạn đời của tôi rồi, sao có thể đột nhiên để ý đến một giống cái tai tiếng như cô!”
Lời vừa dứt, không khí im lặng trong hang liền bị khơi dậy lần nữa. Đám thú nhân vốn không tin đã bắt đầu nhao nhao phụ họa.
Đám thú nhân bộ lạc hồ ly thì thì thầm bàn tán, có giống đực không hiểu: “Đúng đó, Tuyết Phù vừa sạch sẽ vừa xinh đẹp, chẳng có lý nào lại có kẻ thích kiểu như Ôn Thư...”
Giống đực còn nể mặt nhau, nuốt nửa câu sau vào bụng.
Nhưng đám giống cái thì chẳng ngại gì: “Có gì mà không dám nói! Ôn Thư vừa dơ dáy vừa nhơ nhớp, còn từng ngược đãi giống đực, ai mà mù mới thích nổi cô ta!”
“Phải đó! Bộ lạc có một Ôn Thư thôi mà đã bôi đen hết mặt mũi giống cái rồi!”
Đám giống đực bộ lạc xà thú cũng xì xào: “Tuyết Phù theo đuổi Mâu Tây Nhĩ hai năm, hắn mới chịu mềm lòng, sao có thể nói đổi là đổi được?”
“Đúng vậy, ngay trước ngày ban phúc, tôi còn thấy Mâu Tây Nhĩ tặng cho Tuyết Phù một con thỏ để làm đồ ăn.”
“Tôi cũng thấy, mọi người còn cá cược lần này về Tuyết Phù sẽ nhận Mâu Tây Nhĩ làm bạn đời thứ ba nữa kia!”
Có người hét to: “Mâu Tây Nhĩ, có phải cô ta uy hiếp anh không?”
...
Bị thú nhân mắng mỏ, Ôn Thư thật ra cũng chẳng thấy gì to tát, dù sao mọi chuyện đâu phải do cô làm.
Chỉ là cô không ngờ, ngoài thủ lĩnh Ôn Cách ra thì không có lấy một ai chịu đứng về phía nguyên chủ.
Đúng là bị cả bộ lạc ghét bỏ thật rồi.
Cô cứ tưởng còn cách cốt truyện gốc một đoạn, vẫn có cơ hội cứu vớt hình tượng.
Giờ xem ra, vẫn nên đợi khi thích nghi xong thì dọn tới nơi không ai quen biết mà sống cho yên.
Ôn Thư đảo mắt nhìn xung quanh, liếc qua đám thú nhân vẫn còn đang tranh cãi, rồi siết chặt tay Mâu Tây Nhĩ: “Mâu Tây Nhĩ, hay là để anh giải thích đi.”
Giọng cô bình thản, nhưng đầy dứt khoát.
Đám thú nhân bộ lạc hồ ly chưa từng nghe cô nói chuyện như vậy, nhất thời hơi sững lại.
“Và chúng ta đã kết bạn đời rồi!”
Hắn nói dứt khoát, trầm ổn, đồng thời vận dụng tinh thần lực.
Dưới ánh nhìn của đám thú nhân, một hình xăm cáo vàng dần hiện ra.
Từ bờ vai rộng kéo dài đến bụng dưới, phát ra ánh sáng nhàn nhạt như sao đêm, khiến hắn thêm phần quyến rũ và bí ẩn.
Ôn Thư hoàn toàn đơ tại chỗ.
Cái gì đây? Bao giờ họ kết bạn đời vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

