Sợ thấy cảnh không nên thấy, Ôn Thư vội dời ánh mắt, tiện tay kéo tấm thảm cỏ phủ lên người hắn: “Tốt lắm, tiếp theo anh phải nhớ kỹ, hôm nay anh vừa gặp tôi đã phải lòng, tất cả những gì xảy ra là do anh tự nguyện.”
Chỉ vừa ra lệnh xong, giường đá liền rung lên, tiếng bước chân hỗn loạn ngày càng gần.
Ôn Thư lo lắng lặp lại mệnh lệnh một lần nữa, thấy Mâu Tây Nhĩ gật đầu thì mới hơi yên tâm.
Đúng lúc đó, mấy bóng người liên tiếp chạy ào vào hang, bụi đất tung mù mịt.
Hang động bị chật kín người, cửa hang cũng bị vây chặt, không khí đặc quánh đến mức nghẹt thở.
Sao lại kéo tới đông thế này?
Ôn Thư nhíu mày, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của một giống cái đứng đầu hàng, vóc người cao ráo, khoác áo choàng lông thú, đầu đội mũ lông đỏ, dung mạo kiều diễm nhưng không kém phần nghiêm nghị.
Đó chính là Ôn Cách thủ lĩnh của bộ lạc, mẹ nuôi của nguyên chủ.
Thấy Ôn Thư không bị thương tích gì, thủ lĩnh Ôn Cách âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ thất vọng, trừng cô một cái.
Tuy không phải lỗi của mình, nhưng khi đối diện trưởng bối, Ôn Thư vẫn cảm thấy chột dạ, cứng ngắc gọi: “Mẹ...”
Thế nhưng giọng cô còn chưa kịp vang xa, đã lập tức bị tiếng xì xào bàn tán của đám thú nhân nhấn chìm.
Nguyên chủ có tính tình ngang ngược, thường ỷ thế bắt nạt trong bộ lạc, thú nhân sớm đã bất mãn với cô. Vừa nghe tin liền nhao nhao kéo đến xem trò vui.
Lúc này thấy cô và Mâu Tây Nhĩ thật sự ở trong một hang động, tất cả đều không khỏi nghĩ theo chiều hướng xấu.
“Nhìn kìa, trên thảm lông có dây cỏ, chẳng lẽ cô ta ép Mâu Tây Nhĩ kết bạn đời rồi?”
Một thú nhân phía sau tin sái cổ: “Cái gì! Đúng là mất hết liêm sỉ! Ban ngày ban mặt cũng dám cưỡng ép giống đực!”
“Hôm nay còn là ngày ban phúc nữa, cô ta dám làm thế này là mất mặt cả bộ lạc rồi!”
“..."
Ôn Thư cau mày. Cô biết nguyên chủ không được ưa, nhưng không ngờ lại bị ghét đến mức này.
Tiếng bàn tán càng lúc càng khó nghe, thủ lĩnh Ôn Cách giơ tay định ngăn lại, định bảo vệ đứa con gái chẳng ra gì của mình: “Mọi người yên lặng..."
Lời còn chưa dứt, một giọng nữ thanh thoát đã cắt ngang: “Sớm nghe nói con gái thủ lĩnh bộ lạc kiêu căng ngang ngược, bình thường đã ức hiếp kẻ yếu, không ngờ hôm nay còn dám bắt nạt tới cả xà tộc!”
Từ trong đám đông, một giống cái xinh đẹp, đầu đội vòng hoa, khoác tay một vị trưởng lão xà tộc tóc bạc tay cầm trượng gỗ đi vào. Sau lưng họ còn có hai giống đực vạm vỡ, tuấn tú.
Thủ lĩnh Ôn Cách nghiêng đầu nhìn trưởng lão xà tộc, không vui nói: “Giống cái Tuyết Phù, lời nói cần có bằng chứng.”
Nhưng trưởng lão xà tộc không trả lời.
Ông bước lại gần, vừa thấy khuôn mặt tái nhợt của Mâu Tây Nhĩ liền đau lòng siết chặt tay. Đó là người thừa kế tương lai của xà tộc, ông biết ăn nói thế nào với bộ tộc đây?
Mặt trưởng lão đỏ bừng, giận dữ giơ cao trượng, nện mạnh xuống đất: “Còn cần bằng chứng gì nữa? Thủ lĩnh Ôn Cách, hôm nay là ngày ban phúc, con gái bà không chỉ sỉ nhục xà tộc mà còn mạo phạm Thần Thú, chuyện này nhất định phải đưa ra pháp đình xét xử!”
Giống cái Tuyết Phù đứng bên vừa thấy Mâu Tây Nhĩ, tim lập tức siết lại, hoảng hốt chạy đến, ánh mắt đầy lo lắng.
Chợt thấy chiếc váy da thú vứt dưới cuối giường, cô ta khựng lại vài giây, bỗng như phát điên, mắt đỏ hoe, gào lên chỉ vào Ôn Thư: “Đồ vô liêm sỉ! Cô đã làm gì Mâu Tây Nhĩ!”
“Khinh thường ngày ban phúc, ép giống đực kết bạn đời, đồ tội đồ! Tộc xà nhất định sẽ kiện cô lên pháp đình!”
Phản ứng dữ dội của cô ta chẳng khác gì một người vợ bị chồng phản bội, lại còn bắt gian tại trận. Tim Ôn Thư trượt một nhịp, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Chết tiệt, nguyên chủ này đào trúng bồ người ta rồi à?
Tuyết Phù tức đến ngực phập phồng, giơ tay định tát.
Ôn Thư nghiêng người tránh, một bàn tay thon dài có khớp rõ ràng còn nhanh hơn cả cô, kịp thời túm lấy cánh tay Tuyết Phù.
Là Mâu Tây Nhĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

