Thấy cá trong tay bị cướp mất, Ôn Thư nghi hoặc nhìn sang, phát hiện trong mắt Ô Huyền tràn đầy đau lòng và áy náy như sắp trào ra.
Ôn Thư: “…”
Nhìn loạt hành động khó hiểu của anh ta, Ôn Thư ngẩn người gật đầu: “Đủ rồi, đủ rồi.”
Chừng này cá ăn cũng phải bảy tám ngày mới hết.
Có điều vẫn cần một ít nguyên liệu để khử mùi tanh.
Ôn Thư đặt cá lên miệng nồi đá: “Anh có từng thấy loại thực vật nào vị cay nồng, trông giống rễ cây không? Quả nào thật chua cũng được.”
Ô Huyền ngẫm nghĩ một chút, nhanh chóng hình dung ra thứ cô nói: “Ừm! Thấy rồi, cách đây không xa, tôi dẫn cô đi nhé?”
Nói rồi anh ta đưa tay định cầm cá, nhưng Ôn Thư giơ tay ngăn lại, liếc nhìn sắc trời đang mờ dần.
Không biết từ lúc nào, mây đen đã kéo kín bầu trời, không khí cũng trở nên oi bức.
Trông như sắp mưa, Ôn Thư cảm thấy không còn nhiều thời gian.
Trong hang không có nước chảy, nếu mang cá về rồi mới làm sạch thì mùi tanh sẽ ám mấy ngày không tan.
Cô bê nồi đá đi ra bờ sông, định xử lý nội tạng cá: “Nếu không xa thì làm phiền anh hái một ít mang về giúp tôi, quay lại bộ lạc tôi đãi cá!”
Nghĩ đến bụi cây kia chỉ cách dòng sông chừng mấy chục mét, chạy vài giây là tới, Ô Huyền không chần chừ: “Có gì bất thường thì gọi tôi ngay.”
Ô Huyền rời đi rồi, xung quanh dần yên tĩnh trở lại, trong rừng chỉ còn tiếng lá cây va vào nhau và tiếng nước chảy róc rách.
Ôn Thư ngồi trên một phiến đá bên sông, dùng mảnh đá nhọn rạch bụng cá, cẩn thận móc hết nội tạng ra ngoài.
Đang nghĩ xem nên bảo quản số cá này thế nào thì sau lưng chợt vang lên tiếng sột soạt, như có ai đó đang tách bụi rậm ra.
Cô tưởng là Ô Huyền quay lại, cũng không mấy để tâm. Nhưng đợi mãi không nghe tiếng bước chân.
Chỉ có một âm thanh cực nhẹ, gần như hòa vào tiếng gió lùa qua lá cây, tiếng lông mao cọ sát mặt đất, xào xạc… lạnh người.
Một luồng lạnh buốt dày đặc bò dọc theo sống lưng, Ôn Thư lập tức dừng tay, ánh mắt khóa chặt vào một nhánh cây không xa phía trước.
Cô nín thở, toàn bộ tinh thần đều tập trung về phía sau, chỉ nghe thấy một tiếng thở dốc nặng nề đầy kìm nén ngay sau lưng, gần đến mức khiến người ta sởn gai ốc!
Ôn Thư bất thình lình lăn sang bên phải, tay siết chặt nhánh cây nhọn, cảnh giác quay đầu lại nhìn!
Chỉ thấy một con sói khổng lồ với bộ lông rối bù đang đứng ở bờ sông, thân hình to gấp đôi gấu nâu, hai cánh mũi phập phồng thở hồng hộc, đôi mắt đỏ lòm đầy hưng phấn và thèm khát gắt gao nhìn chằm chằm vào cô.
Cứ như chỉ một giây nữa là sẽ nhào đến xé xác cô rồi nuốt chửng!
Chóp mũi Ôn Thư rịn mồ hôi lạnh, cô cố giữ bình tĩnh, lùi lại vài bước, lập tức hô cứu: “Ô Huyền! Cứu tôi với!”
Nhưng trong bụi rậm chẳng có chút động tĩnh nào, thứ đáp lại cô chỉ là tiếng gầm giận dữ của con sói.
“GRÀO!”
Thấy con sói há miệng rộng chồm về phía mình, mặt Ôn Thư tái mét, chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến cá nữa, chỉ kịp xoay người bỏ chạy về hướng bộ lạc.
Vừa chạy được vài bước, bóng tối liền phủ xuống đầu cô, một cái bóng to lớn đè lên. Cô còn chưa kịp né thì đã bị móng vuốt rắn chắc của sói ấn mạnh xuống đất, rồi cơ thể khổng lồ của nó cũng đè lên ngay sau đó.
Hàm răng sắc nhọn của nó ngoạm lấy cổ cô, mũi liên tục hít sâu mùi hương trên người cô. Con ngươi phóng to đầy hưng phấn, răng nanh ma sát nhẹ nhàng nhưng ám muội trên làn da cô.
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, cổ truyền đến một cơn đau nhói, toàn thân Ôn Thư lạnh toát như máu đông lại. Cô tưởng mình sắp bị cắn chết sống tại chỗ, lập tức siết chặt vũ khí trong tay, chuẩn bị phản kháng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
