Nhưng vừa thấy rõ mặt Ôn Thư, bước chân anh ta khựng lại, trong mắt ánh lên một tia kinh ngạc.
Cô đang quỳ bên mép sông, yên tĩnh mà dịu dàng. Váy da thú xám đậm dính nước, đuôi tóc ướt sũng rũ xuống hai bên mặt.
Bị anh ta bất ngờ nhảy xuống dọa giật mình, cô quay đầu lại, ánh mắt hơi kinh ngạc nhìn về phía anh ta.
Gương mặt trắng như tuyết hơi ngẩng lên, đuôi mắt long lanh ánh nước, bên môi đỏ mọng còn treo một giọt nước sắp rơi chưa rơi.
Cô đẹp như một nàng tiên cá vừa trồi lên khỏi mặt nước!
Tim Ô Huyền đập thình thịch, cảm giác như có luồng khí nóng bốc lên đầu, đốt sạch lý trí!
Đẹp quá… Thì ra giống cái lại xinh đẹp đến thế.
Trong khoảnh khắc, mọi cảnh vật xung quanh như phai màu, chỉ còn lại bóng hình cô gái ngày càng tiến lại gần.
“Đúng rồi, cảm ơn anh.” Ôn Thư phủi nước trên tay, mỉm cười bước tới lấy nhánh cây.
Cô dùng sức kéo.
Không kéo ra được.
“Ô Huyền, anh không sao chứ?”
Thấy Ô Huyền cứ đờ ra nhìn mình, Ôn Thư giơ tay vẫy vẫy trước mặt anh ta.
Không phải trúng độc rồi chứ?
Cô thầm nghĩ liệu hôm nay còn đủ sức dùng dị năng cứu người không.
Ai ngờ Ô Huyền đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, vòng tay ôm eo cô lại, siết chặt vào lòng: “Giống cái, kết bạn đời với tôi đi!”
“Anh lại phát điên gì nữa vậy!”
Thân nhiệt của giống đực nóng đến bỏng người, Ôn Thư ra sức đẩy anh ta ra, nhưng cánh tay rắn chắc kia không hề nhúc nhích.
Ô Huyền vùi mặt vào hõm cổ cô, khẽ ngửi một cái, đôi mắt bỗng mở to kinh ngạc, ánh mắt càng thêm phấn khích: “Giống cái, cô đang nói dối! Nếu thật sự yêu thú phu của mình như vậy, sao đến giờ còn chưa giao phối với họ chứ!”
Hơi thở nóng rực phả lên da khiến mặt Ôn Thư lúc đỏ lúc đen, nghi ngờ mũi anh ta có vấn đề.
Cô còn chịu không nổi mùi trên người mình đây này, vậy mà anh ta còn dám áp sát ngửi, không sợ ngất à!
Cô khó chịu né cái đầu mỗi lúc một sát của anh ta, lật tay, dứt khoát dùng đầu nhọn của cành cây dí thẳng vào tim anh ta.
“Giống cái, tôi chỉ là…” Ô Huyền lưu luyến buông cô ra, chột dạ lảo đảo một bước: “Bị trẹo chân rồi.”
Ôn Thư lùi vài bước, nhìn anh ta diễn xuất vụng về đến mức không nhịn được nhướng mày lạnh lùng: “Trẹo chân nào?”
Ánh mắt Ô Huyền chớp chớp, vịn vào cái cây bên cạnh: “…Chân trái.”
“Để tôi chữa cho nhé?” Ôn Thư ngồi xổm xuống, bóp thử vào chân anh ta: “Ở đây phải không?”
Bị bàn tay mềm mại của giống cái chạm vào, ánh mắt Ô Huyền ngây ra một giây, mặt lập tức đỏ bừng, giọng khàn khàn: “Đau.”
“Vậy sao?” Ôn Thư đứng dậy, một cước đá thẳng vào ống chân anh ta, cười lạnh: “Anh nói trẹo chân trái cơ mà!”
Ô Huyền kêu lên một tiếng, nhảy lò cò hai bước, lại lẽo đẽo bám theo sau cô.
Thấy cô cởi giày xuống sông, anh ta cũng bước xuống theo: “Giống cái, là tôi sai rồi! Tôi hứa sau này sẽ không như vậy nữa! Để tôi giúp cô!”
“Không cần, anh có thể quay về rồi.” Ôn Thư lặng lẽ tránh sang một bên, tranh thủ lúc con cá bên chân bơi ngang qua liền đâm mạnh xuống, bắt được một con béo ụ.
Ô Huyền không ngờ cô thật sự biết bắt cá, kinh ngạc đến quên cả phản ứng.
Đây là lần đầu tiên anh ta thấy giống cái đi săn!
Mà động tác của cô lại còn vô cùng thành thạo!
Nghĩ tới đây, tâm trạng Ô Huyền trở nên phức tạp. Ở bất kỳ bộ lạc nào, giống cái cũng đều được giống đực cưng chiều như báu vật, từ việc nhà đến bảo vệ bộ lạc, chưa nói gì đến chuyện săn bắn!
Rốt cuộc là sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế nào mới khiến một giống cái yếu đuối phải học cách săn mồi?
Vẻ ngạc nhiên trên mặt anh ta dần cứng lại. Anh ta lặng lẽ nhặt nhánh cây còn lại, bước đến cạnh Ôn Thư, một tay đón lấy con cá trong tay cô, một tay khác đâm xuống nước: “Giống cái, yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ chăm sóc cô thật tốt, dùng mạng mình để bảo vệ cô!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)