“Giống… giống cái…” Một giọng nói trầm đục như sấm rền phát ra từ miệng sói.
Bỗng dưng có gì đó cứng rắn thúc vào mông khiến Ôn Thư ngẩn người quay đầu lại. Nhìn thấy con sói đang hằm hằm nhe răng trước mặt, cô trợn tròn mắt, đây là một thú nhân lang thang mất lý trí!
Loại thú nhân này vì quá lâu không có giống cái xoa dịu, tinh thần lực bạo loạn đến mức mất hết ý thức, chỉ còn lại bản năng săn mồi và giao phối.
Giống cái bị bọn chúng bắt được, không ai thoát khỏi số phận bị biến thành công cụ để phát tiết và sinh sản không ngừng…
Cô tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra với mình!
“Giống cái… của ta!” Đôi mắt dã tính của con sói gắt gao khóa lấy cô, móng vuốt xé toạc lớp váy da thú trên người cô, cúi đầu định liếm lên mặt cô.
Tim Ôn Thư đập dồn dập như trống trận, cô chịu đựng hành động của nó, canh chuẩn khoảng cách, khi nó cúi sát lại đủ gần, không chút do dự đâm thẳng nhánh cây nhọn vào mắt nó!
Máu tươi phun thẳng vào mặt cô.
“GRÀOOOO!”
Ôn Thư nhân cơ hội vùng thoát, không kịp lau máu trên mắt, liều mạng nhảy thẳng xuống sông, chỉ cầu mong mùi cơ thể bị nước rửa trôi, khiến con thú mất dấu.
Mây đen ủ dột bao lâu cuối cùng bị một tia chớp xé toạc, rồi mưa lớn từng hạt to như hạt đậu đổ xuống, rào rào trút lên sông và mặt đất, cuốn trôi sạch mọi dấu vết mùi hương.
Con sói không cam lòng đứng nguyên tại chỗ hít mạnh vài cái, nhưng không ngửi được gì nữa, gầm gừ một tiếng rồi vung mình hất nước, cuối cùng buộc phải bỏ cuộc, chạy vào sâu trong rừng rậm.
Dưới mặt nước, Ôn Thư gần như ngất lịm, uống không biết bao nhiêu ngụm nước, cố gắng bò lên bờ, mắt mờ dần, ý thức mơ hồ.
Ngay trước khi hoàn toàn hôn mê, cô mơ hồ thấy một bóng người quen thuộc xuất hiện cách đó không xa, dáng vẻ lạnh lùng đứng đó vài giây, rồi xoay người bước về phía bộ lạc.
…
Trong bóng tối lắc lư hồi lâu, mưa như trút đổ rào rào lên người, Ôn Thư lạnh đến run rẩy, cảm giác như dạ dày đang bị ép lên một tảng đá nóng rẫy, vừa đau vừa buồn nôn.
Cô khó chịu mở mắt ra, trước mắt là một màn mưa tối tăm ẩm ướt, hai bên đầy cây cối um tùm đang vùn vụt lùi về sau.
Tầm mắt hạ xuống, là tấm lưng rộng ướt đẫm của giống đực, eo gầy nhưng mạnh mẽ, rồi đến đôi chân dài rắn chắc sải bước thoăn thoắt qua lớp bùn lầy.
Cô đang bị người ta khiêng ngược đầu vác trên vai mà chạy.
Bảo sao mà khó chịu đến thế!
Ôn Thư muốn mở miệng nói, nhưng cổ họng bị nước vào vết thương đau nhức dữ dội. Cô đưa tay định che cổ lại, mới phát hiện tay mình bị trói chặt bằng dây leo cực to.
“Khụ…” Cô gắng chịu đau, giãy giụa vung chân, nhưng chân cũng bị buộc chặt, hoàn toàn không thể động đậy!
Ôn Thư nhanh chóng trấn tĩnh, cởi dây thì không khó, nhưng hiện giờ cô không đánh lại giống đực lạ mặt này, mà sức lực cũng đã cạn kiệt.
Phải hiểu rõ tình hình trước, rồi mới nghĩ cách trốn...
Cô gồng cổ, nuốt xuống mấy ngụm mưa tạt thẳng vào miệng, khẽ giọng hỏi yếu ớt qua tiếng mũi: “Khụ khụ… là anh cứu tôi sao?”
Thế nhưng bóng lưng đang vác cô chẳng thèm dừng lại, thậm chí không đáp một tiếng ậm ừ lấy lệ.
Ôn Thư híp mắt đầy lạnh lẽo, lại giãy chân một chút, lần này giọng mềm mỏng hơn một chút, có chút lấy lòng: “Ân nhân, là anh cứu tôi phải không? Về đến bộ lạc, tôi nhất định sẽ báo đáp anh thật tốt…”
“Bốp!”
Lời chưa dứt, mông bỗng nhiên bị vỗ một cái, đau rát như lửa đốt.
Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nam lạnh lùng lười nhác, mang theo chút thiếu kiên nhẫn: “Đừng có nhúc nhích.”
Toàn thân Ôn Thư cứng đờ, ngây người hai giây, không thể tin nổi là mình vừa bị đánh!
Cô tức giận trừng bóng lưng giống đực kia, âm thầm ghi hận, nhưng vẫn thức thời lựa chọn nghe lời, cố chịu đựng cơn buồn nôn do bị xóc nảy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



