Liên tưởng hai việc lại với nhau, cô bất giác thấy căng thẳng, lùi về sau nửa bước đầy cảnh giác.
Còn Bối Lâm đứng bên trái thì ngẩng cao đầu ở vị trí phía trước, tự nhiên tiếp nhận ánh nhìn tán thưởng của đám giống đực. Cô ta luôn rất tự tin vào sức quyến rũ của mình.
“Im lặng!”
Đại tế ti giơ cao trượng pháp, nghiêm nghị cắt ngang sự náo loạn của đám giống đực.
Ở thú thế, dù quyền lực không bằng thủ lĩnh các bộ lạc, nhưng vì là sứ giả của Thần Thú, đại tế ti vẫn là người được toàn thể thú nhân kính trọng nhất.
“Giống cái Bối Lâm, hệ thanh lọc cấp năm, chỉ số thụ thai 17%.”
Nghe kết quả của Bối Lâm, đám giống đực mắt sáng như đèn, tiếng hít thở kích động gần như không kìm nổi.
Bối Lâm cong môi cười đắc ý, ánh mắt liếc sang Ôn Thư bên cạnh, cô ta có thể tưởng tượng ra sắc mặt của Ôn Thư sắp tới sẽ thú vị thế nào.
Đến lượt Ôn Thư, đại tế ti đặt tay lên viên tinh thạch kiểm tra. Mấy giây trôi qua, lông mày ông nhíu lại đầy nghi hoặc, bàn tay khô quắt xoa xoa, rồi kiểm tra lại lần nữa.
Một lúc sau, ông khẽ hắng giọng, vẻ mặt phức tạp.
“Giống cái Ôn Thư…”
Một số giống đực kéo dài cổ hóng kết quả, một số khác thì đã sẵn sàng lao lên ghi danh ngay khi công bố.
“Hệ trị liệu cấp hai, chỉ số thụ thai… 1%.”
Toàn trường lập tức lặng như tờ, chỉ còn tiếng đại tế ti tiếp tục công bố quy trình.
“Được rồi, các giống cái có thể tiến vào sàn đấu.”
Đám giống đực từ bàng hoàng đến chấn động, cảm giác như trời sập xuống!
“Bao nhiêu cơ?”
“Sao chỉ có tinh thần lực cấp hai? Thế ánh sáng trắng vừa rồi là gì? Chúng ta bị hoa mắt hả?”
“Quan trọng là chỉ số thụ thai 1%! Kể từ khi có kiểm tra đến nay đã từng có ai thấp đến vậy chưa?”
“1% thì còn đẻ nỗi cái gì? Cô ta thật sự là giống cái sao chứ!?”
Trái ngược với sự sụp đổ của đám giống đực, bước chân của Ôn Thư tiến về phía sàn đấu lại nhẹ nhàng, tâm trạng còn thoải mái bất ngờ.
Chỉ số thụ thai 1%!
Đúng là tuyệt chiêu triệt sản không đau!
Cô vốn không thích con nít, càng không ưa thân hình cồng kềnh của giai đoạn mang thai. Người từng sống sót trong mạt thế đều biết: trẻ con đồng nghĩa với gánh nặng, thậm chí là cái chết.
Huống hồ, con số này có thể giúp cô tránh được phần lớn giống đực phát cuồng vì mục tiêu sinh sản con cái.
Ôn Thư không dám chắc sau này có kết đôi hay không, nhưng nếu có, thì giống đực bên cạnh cô phải là người thực sự chân thành, không vụ lợi.
“Đúng là làm một cú chấn động đấy! Lần đầu tiên tôi thấy có tinh thần lực mà còn… thoái hóa! Còn nữa, chỉ số thụ thai 1%, khắp A Luân này tìm không ra được giống cái nào thấp hơn cô đâu!”
Tiếng cười chế giễu vang dội của Bối Lâm vang lên phía sau.
Vẻ mặt Ôn Thư lạnh nhạt, chẳng thèm để tâm, thẳng thắn đi về phía dãy ghế gần đó.
Bị người ta bày trò tính kế, cô cũng không phải dạng hiền lành nhu nhược, Bối Lâm đã muốn xem trò cười, thì cách phản đòn tốt nhất chính là mặc kệ cô ta.
Quả nhiên, lại bị phớt lờ, sắc mặt Bối Lâm đen như đáy nồi, thầm mắng trong lòng, bình thường con tiện nhân này chỉ cần mất mặt là nhảy dựng lên, hôm nay lại nhịn được?
Cô ta cười khẩy đầy khinh miệt: “Hừ, nếu không phải là con gái của thủ lĩnh, thì cô khác gì phế vật? Làm trò cười mất mặt đến tận các bộ lạc khác rồi đấy, xem cô có thể giả vờ được bao lâu!”
Nói xong, ánh mắt cô ta đầy vẻ hả hê trả thù, sải chân tăng tốc, cố ý nhún vai đâm mạnh về phía Ôn Thư.
Nghe tiếng bước chân đột ngột tăng tốc phía sau, tai Ôn Thư khẽ rung.
Ngay khoảnh khắc sắp bị va vào, cô lập tức nghiêng người né tránh, một chân đưa ra khéo léo vấp chân Bối Lâm.
“A!”
Bối Lâm không kịp phản ứng, loạng choạng ngã sấp xuống đất, trượt dài như chó gặm bùn, cùi chỏ trầy cả một mảng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


