Khi giống cái đầu tiên có vóc dáng cao gầy bước lên bệ, tất cả giống đực đều nín thở theo dõi.
Giống cái tộc hồ cũng có đặc điểm riêng: thân hình quyến rũ, đường nét sắc sảo, nhan sắc rực rỡ đầy tính công kích.
Chưa kịp trầm trồ, Bối Lâm còn xinh đẹp hơn cả người trước bước ra. Đám giống đực nhìn đến trợn mắt há mồm: “Giống cái đẹp quá trời! Cô ấy là Bối Lâm đúng không? Tôi phải đi ghi danh ngay mới được!”
“Giống cái tộc hồ đều đẹp thế này à? Tôi hiểu vì sao Mâu Tây Nhĩ chịu kết đôi rồi! Giống cái Ôn Thư chắc chắn còn xinh hơn!”
“Giống cái Ôn Thư sao còn chưa lên bệ nhỉ! Chúng tôi trông chờ nãy giờ rồi đó!”
“Giống cái đẹp nhất thì phải xuất hiện cuối cùng chứ gì nữa! Ê ê, lên rồi kìa!”
Ôn Thư bước lên bệ, khẽ mỉm cười lễ phép với đại tế ti: “Xin lỗi vì để ngài chờ lâu, có thể bắt đầu rồi.”
Ngay khoảnh khắc cô xuất hiện, tiếng ồn ào dưới bệ lập tức im bặt, cả quảng trường chìm vào yên lặng đến kỳ lạ, chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập của đám giống đực.
Thị lực tuyệt vời giúp bọn họ nhìn rõ rành rọt dung mạo Ôn Thư.
Trái ngược hoàn toàn với kỳ vọng, giống cái trên bệ da dẻ bóng nhẫy, mặt lấm tấm vệt bẩn đen sì, tóc dài dính dầu đến phát sáng, xõa xuống chiếc váy da thú trắng đã dơ bẩn.
Cô ta trông chẳng khác nào vừa chui ra từ đống rác!
Mấy giống đực hàng đầu không giấu nổi vẻ ghê tởm trong mắt, vô thức lui lại phía sau, có vài người còn lẩm bẩm không nhịn được.
“Đây là giống cái bẩn nhất, xấu nhất tôi từng thấy…”
Vì phép tắc với giống cái, những giống đực còn lại dù đồng tình cũng không dám nói ra.
Họ đến từ đủ bộ lạc, cũng từng gặp đủ kiểu giống cái. Giống cái tộc hùng là to xác, kém xinh nhất, nhưng cũng chẳng ai tệ đến mức như Ôn Thư…
Thấy phản ứng của đám giống đực, đại tế ti không lấy làm lạ, ngược lại còn hơi bất ngờ vì hôm nay Ôn Thư tỏ ra lễ phép.
Ông mỉm cười đáp lại cô, lớn tiếng phá vỡ bầu không khí cứng đờ: “Được rồi! Giống cái bộ lạc hồ thú đã đủ người, bắt đầu kiểm tra thôi!”
Ôn Thư bình tĩnh tiến lên.
Phần lớn ánh nhìn vẫn dõi theo cô, họ không tin nổi Mâu Tây Nhĩ lại chọn một giống cái không có điểm nào nổi bật!
Cô đặt tay lên viên tinh thạch tròn trịa, quầng sáng bắt đầu xoay chuyển, rồi một luồng ánh sáng trắng thuần khiết từ lòng bàn tay lan tỏa ra ngoài.
Toàn bộ thú nhân có mặt đều ngỡ ngàng nhìn cô, bởi từ trước đến nay, giống cái sinh ra chỉ có hai hệ: trị liệu và thanh lọc tương ứng là màu xanh lá và xanh lam. Duy chỉ chưa từng xuất hiện màu trắng!
Càng nhìn ánh sáng chói mắt lan rộng, giống đực càng trở nên phấn khích, đại tế ti cũng trợn to cặp mắt đục ngầu.
“Ánh sáng mạnh như vậy, cấp độ chắc chắn trên cấp năm!”
“Không, tôi từng thấy năng lực tinh thần cấp năm rồi, ánh sáng mờ hơn nhiều, cô ấy ít nhất phải cấp bảy!”
“Tôi rút lại lời vừa rồi! Giống cái này không hề bẩn! Nhất định là vì dành hết thời gian tu luyện nên mới ra thế này!”
Một tên giống đực tộc xà ở hàng đầu ban nãy còn đứng nhìn cười, giờ thì nghiến răng ken két: “Tôi biết mà! Mâu Tây Nhĩ không thể ngu ngốc đến thế! Lần cuối tôi thấy năng lượng chói lọi thế này là trong lễ trưởng thành của một giống cái quý tộc đó!”
Một giống đực bắt gặp ánh mắt cô, phấn khích vẫy tay: “Giống cái Ôn Thư! Tôi muốn làm thú phu của cô!”
Khắp quảng trường người đông như nêm, giống đực sục sôi, chen chúc về phía trước, tranh nhau tỏ tình với giống cái mình vừa ý.
Cảnh tượng này khiến Ôn Thư bất giác nhớ đến cái ngày thành phố bị xác sống vây kín, cảm giác thị giác mang lại gần như giống hệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


