“Ôn Thư!”
Mặt cô ta méo xệch vì đau, lồm cồm bò dậy đầy nhếch nhác: “Cô dám giở trò với tôi à!? Sao nào, chẳng phải tôi nói đúng sao! Cô…”
Chưa kịp mắng xong, Ôn Thư đã sấn tới, nắm chặt lấy cánh tay cô ta: “Bối Lâm, tôi không muốn đối đầu với cô và Hi Nhã…”
Về ân oán giữa nguyên chủ và hai người này, Ôn Thư không định dính líu vào.
Nhưng Bối Lâm hết lần này đến lần khác khiêu khích, nếu cô không làm gì, e rằng về sau ngày nào cũng phải chịu cảnh bị đôi oan gia này quấy nhiễu.
Cô lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Bối Lâm, chậm rãi mở miệng: “Đôi bên không đụng chạm nhau sẽ tốt cho tất cả, nhưng nếu các người cứ cố tình dây vào tôi…”
Thấy hiệu quả như mong muốn, Ôn Thư hất tay cô ta ra, quay người đi về phía ghế ngồi.
Bối Lâm lảo đảo một chút mới lấy lại thần trí, cả lưng ướt sũng mồ hôi lạnh.
Đáng chết! Từ khi nào Ôn Thư lại trở nên đáng sợ như vậy? Mà cô ta còn bị cái thứ phế vật đó doạ sợ trước mặt bao nhiêu người!
Cô ta cảm nhận được ánh mắt xung quanh đang âm thầm theo dõi, ngoài mặt giả vờ không sao mà rời đi, ánh mắt vẫn không cam tâm nhìn về phía Ôn Thư đang ngồi, móng tay siết chặt đến bật máu trong lòng bàn tay.
Màn đối đầu kịch tính ấy không sót một cảnh nào dưới ánh mắt của đám thú nhân bên dưới.
Có mấy giống đực nhìn rõ ánh mắt của Ôn Thư, lông toàn thân dựng đứng, bọn họ chưa từng thấy một giống cái nào lại có khí chất sát khí như vậy!
“Giống cái… giống cái Ôn Thư…”
Ngực họ bỗng dâng trào cảm xúc mãnh liệt khó tả, ánh nhìn lại lần nữa đổ dồn về phía cô, giờ đã thu lại khí thế sắc bén, mà lại càng thêm rực lửa.
Rồi họ thấy Ôn Thư uể oải tựa vào ghế, lại khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt ung dung.
Cô cầm một chùm nho vàng từ trong bát đá, vừa ăn vừa đưa mắt quan sát sàn đấu hai bên.
Bối Lâm và Nhã An có tinh thần lực cao, chỉ số thụ thai cũng cao, lại thêm ngoại hình xuất chúng, khiến rất nhiều giống đực trẻ trung bị thu hút.
Hiện tại, phần sân của Nhã An đã có hai giống đực tự giới thiệu xong, cởi áo nhảy vào sàn đấu, hoá thú đánh nhau kịch liệt.
Cô xem rất chăm chú, bỗng cảm nhận một ánh mắt bỏng rát rơi lên mặt mình.
Theo phản xạ, cô nhìn xuống, lập tức đối diện với một đôi mắt dọc màu vàng rực rỡ cháy bỏng đến nghẹt thở.
Không biết từ bao giờ, một giống đực cao lớn tuấn tú đã đứng trên bệ.
Anh ta ăn mặc rất mát mẻ, chỉ khoác một chiếc váy da thú đen đơn giản, phần thân trên cường tráng màu lúa mạch hoàn toàn phô bày với những đường cơ bắp mạnh mẽ hoang dã.
Ngũ quan sắc nét, có nét lai của dã thú phương xa, đuôi lông mày bên trái còn có một vết sẹo nhỏ, khi nhìn người khác lại toát ra một chút lưu manh.
Thấy Ôn Thư nhìn mình, trái tim giống đực kia loạn nhịp liên hồi, nhưng ánh mắt vẫn không trốn tránh, liền nhảy thẳng vào sàn đấu.
Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh, nắm tay đặt lên vai, mặt đỏ bừng mà tự giới thiệu: “Giống cái, tôi tên là Ô Huyền, đến từ bộ lạc Báo Tuyết!”
Giọng anh ta trầm thấp, quyến rũ, vang bên tai khiến Ôn Thư còn tưởng mình nghe lầm.
Cô dụi mắt, mở ra lại, phát hiện phía dưới khán đài nơi ghi danh vẫn còn không ít thú nhân đang xếp hàng!
Ôn Thư siết lấy tay vịn, ngồi thẳng dậy, không thể tin nổi mà nhắc nhở: “Anh… anh có chắc là anh nghe rõ kết quả kiểm tra vừa nãy không? Tôi chỉ có 1% chỉ số thụ thai, tinh thần lực cũng chỉ cấp hai.”
Ô Huyền hơi khựng lại, đúng là anh ta không hề chú ý mấy chuyện đó.
Anh ta bị cha mẹ ép tham gia đại hội quyết đấu, vốn đứng ở hàng sau, chỉ vô thức ngẩng đầu nhìn lên bệ mấy lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


